HỜN
Ru ta...
lạc giấc mộng đời
Xót xa kiếp tục
chơi vơi cuộc sầu
Đêm tàn
tiếng vọng về đâu
Ưu tư trĩu nặng
bể dâu vô thường
Lặng nhìn...
tóc ngã màu sương
Môi khô héo rũ
khát hương nụ tình
Ru hờn
lỡ cuộc ba sinh
Nợ tằm chưa dứt
chênh vênh phận người...
14.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018
SỢI YÊU
SỢI YÊU
Trói nhau bằng một sợi yêu
Đau thương...hạnh phúc...phiêu diêu cuộc trần
Say tròn giấc mộng phù vân ...
Tỉnh...mê...điệu khúc ái ân tình trường...
13.12.2018
TT-Thanh Trước
Trói nhau bằng một sợi yêu
Đau thương...hạnh phúc...phiêu diêu cuộc trần
Say tròn giấc mộng phù vân ...
Tỉnh...mê...điệu khúc ái ân tình trường...
13.12.2018
TT-Thanh Trước
PHIÊU NHIỀU CHIỀU LIÊU XIÊU...
PHIÊU NHIỀU CHIỀU LIÊU XIÊU...
Lặng lẽ đường trần gót bạc PHIÊU
Bơ vơ kiếp tục xót xa NHIỀU
Ru hồn lạc mộng khi hừng sáng
Dỗ giấc hoang mơ buổi xế CHIỀU
Khúc điệu ai bi niềm quạnh quẽ
Cung trầm ảo não nỗi cô LIÊU
Men cay giọt đắng chôn sầu tủi
Lối nhỏ đêm tàn chậm bước XIÊU...
13.12.2018
TT-Thanh Trước
Lặng lẽ đường trần gót bạc PHIÊU
Bơ vơ kiếp tục xót xa NHIỀU
Ru hồn lạc mộng khi hừng sáng
Dỗ giấc hoang mơ buổi xế CHIỀU
Khúc điệu ai bi niềm quạnh quẽ
Cung trầm ảo não nỗi cô LIÊU
Men cay giọt đắng chôn sầu tủi
Lối nhỏ đêm tàn chậm bước XIÊU...
13.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018
BĂNG GIÁ
BĂNG GIÁ
Kiếp tục trần vay trả
Tim yêu giờ trở lạ
Hờn tình lệ não sa
Giận ái men sầu lã
Thệ cũ dẫu phai nhoà
Nguyền xưa đâu nỡ xoá
Cô phòng chiếc bóng ta
Gối lẻ sai đường vá
Tim yêu giờ trở lạ
Kỷ niệm nào bôi xoá
Chất chứa giọt mưa sa
Hoài đong dòng suối lã
Thu về lá xót xa
Hạ vãn cành tơi tả
Khắc khoải một mình ta
Đêm đông ngàn buốt giá
Giận ái men sầu lã
Chung tràn tay lạnh giá
Ngày đi lạc dấu nhoà
Tháng lại đành mơ rã
Viễn xứ nát đời hoa
Tha phương tàn kiếp lá
Cô liêu giữa ánh tà
Mộng sót câu từ tạ
Nguyền xưa đâu nỡ xoá
Nặng nợ tằm khôn trả
Lãng tữ dẫu duyên nhoà
Thuyền quyên dù ái rã
Nghìn đời hứa chẳng xa
Vạn kiếp thề không giã
Bão tố lẫn phong ba
Gieo sầu ưu nghiệt ngã
Gối lẻ sai đường vá
Bơ vơ nằm góc rã
Thương về ký ức xa
Nhớ lại thời son đã
Mắt biếc nhạt mờ sa
Môi hồng phai đượm ngã
Hương yêu lạc bóng tà
Giữa nẻo trần băng giá...!
12.12.2018
TT-Thanh Trước
Kiếp tục trần vay trả
Tim yêu giờ trở lạ
Hờn tình lệ não sa
Giận ái men sầu lã
Thệ cũ dẫu phai nhoà
Nguyền xưa đâu nỡ xoá
Cô phòng chiếc bóng ta
Gối lẻ sai đường vá
Tim yêu giờ trở lạ
Kỷ niệm nào bôi xoá
Chất chứa giọt mưa sa
Hoài đong dòng suối lã
Thu về lá xót xa
Hạ vãn cành tơi tả
Khắc khoải một mình ta
Đêm đông ngàn buốt giá
Giận ái men sầu lã
Chung tràn tay lạnh giá
Ngày đi lạc dấu nhoà
Tháng lại đành mơ rã
Viễn xứ nát đời hoa
Tha phương tàn kiếp lá
Cô liêu giữa ánh tà
Mộng sót câu từ tạ
Nguyền xưa đâu nỡ xoá
Nặng nợ tằm khôn trả
Lãng tữ dẫu duyên nhoà
Thuyền quyên dù ái rã
Nghìn đời hứa chẳng xa
Vạn kiếp thề không giã
Bão tố lẫn phong ba
Gieo sầu ưu nghiệt ngã
Gối lẻ sai đường vá
Bơ vơ nằm góc rã
Thương về ký ức xa
Nhớ lại thời son đã
Mắt biếc nhạt mờ sa
Môi hồng phai đượm ngã
Hương yêu lạc bóng tà
Giữa nẻo trần băng giá...!
12.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018
ĐÔNG HỜN...
ĐÔNG HỜN...
Gió đông nhè nhẹ thổi
Sầu vương nỗi cô đơn
Mi cay mắt dỗi hờn
Tóc buông vờn vai nhỏ
Tuyết rơi rơi ngoài ngõ
Đọng phiến cỏ khô cằn
Giọt tan tác nằm lăn
Xót xa hằn lệ ngấn
Hàng cây buồn ngơ ngẩn
Trơ xương vẫn đợi chờ
Ngày lá thắm dệt mơ
Kết tình thơ tròn mộng
Gió ru lời vang vọng
Câu trông ngóng nhạt nhoà
Người còn mãi phương xa
Biết chăng ta thầm gọi...
11.12.2018
TT-Thanh Trước
Gió đông nhè nhẹ thổi
Sầu vương nỗi cô đơn
Mi cay mắt dỗi hờn
Tóc buông vờn vai nhỏ
Tuyết rơi rơi ngoài ngõ
Đọng phiến cỏ khô cằn
Giọt tan tác nằm lăn
Xót xa hằn lệ ngấn
Hàng cây buồn ngơ ngẩn
Trơ xương vẫn đợi chờ
Ngày lá thắm dệt mơ
Kết tình thơ tròn mộng
Gió ru lời vang vọng
Câu trông ngóng nhạt nhoà
Người còn mãi phương xa
Biết chăng ta thầm gọi...
11.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018
ĐÔNG LẶNG
ĐÔNG LẶNG
Đông về lạnh buốt hồn côi
Cô đơn ngõ vắng gót đời tịch liêu
Xót xa chiều hắt hiu chiều
Sương vây nỗi nhớ tim yêu lạc loài
Mộng trần trở giấc phôi phai
Đêm tàn khắc khoải trổi dài niềm đau
Nụ yêu nhạt sắc thay màu
Rớt rơi từng cánh úa nhàu tả tơi
Giọt sầu đọng ứ bờ môi
Men cay hoà chén ly bôi nát lòng
Gom về mảnh vỡ tình đong
Chôn miền ký ức...lặng dòng thế nhân
Cô liêu điệu khúc sầu ngân
Hờn duyên phận lỡ tiếng lần vọng đưa
Dư âm thoảng chút hương thừa
Đông tàn tuyết đổ...tình vừa lạc bay...!
10.12.2018
TT-Thanh Trước
Đông về lạnh buốt hồn côi
Cô đơn ngõ vắng gót đời tịch liêu
Xót xa chiều hắt hiu chiều
Sương vây nỗi nhớ tim yêu lạc loài
Mộng trần trở giấc phôi phai
Đêm tàn khắc khoải trổi dài niềm đau
Nụ yêu nhạt sắc thay màu
Rớt rơi từng cánh úa nhàu tả tơi
Giọt sầu đọng ứ bờ môi
Men cay hoà chén ly bôi nát lòng
Gom về mảnh vỡ tình đong
Chôn miền ký ức...lặng dòng thế nhân
Cô liêu điệu khúc sầu ngân
Hờn duyên phận lỡ tiếng lần vọng đưa
Dư âm thoảng chút hương thừa
Đông tàn tuyết đổ...tình vừa lạc bay...!
10.12.2018
TT-Thanh Trước
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018
ẢO ẢNH
ẢO ẢNH
Trong sách cổ của Ấn Độ viết rằng: Có một ngày Thượng Đế và nhà thông thái tên gọi Narada cùng vượt qua sa mạc mênh mông rộng lớn. Narada hỏi Thượng Đế:
“ Hỡi đấng Chí Tôn, cái gì là bí ẩn cuộc sống và là ảo ảnh thế gian này ?”
Thượng Đế cười và im lặng...Họ tiếp tục đi.
“ Con trai yêu dấu - Thượng Đế nói - hôm nay mặt trời thật nóng, ta rất khát nước! Trước mặt con là một ngôi làng nhỏ. Con hãy đến đấy và mang về cho ta một ly nước. “
Narada lên đường. Ông đến làng và gõ cửa ngôi nhà đầu tiên. Một cô gái xinh đẹp mở cửa. Bị thu hút bởi ánh mắt của cô, Narada quên cả ý định của mình! Cô gái đẹp mời ông vào nhà dùng cơm với gia đình và nghĩ lại đêm. Ông vui vẻ nhận lời, lòng thầm ngưỡng mộ sắc đẹp của nàng!
Một ngày...hai ngày...một tuần...rồi hai tuần...không đành lòng rời xa, Narada quyết định ở lại. Ông nhận làm một phần việc nhà. Và khi thời gian chín mùi, ông cầu hôn cô gái, điều mà gia đình nàng vẫn luôn mong đợi. Sau khi kết hôn họ cùng ở lại đó. Họ có được ba người con với nhau: hai trai, một gái. Sau khi cha mẹ cô gái qua đời Narada lên làm chủ gia đình, họ mở quán buôn bán, đời sống sung túc khá giả. Mọi người trong làng rất coi trọng ông và bầu ông làm trưởng làng! Cuộc sống gia đình ông cứ thế mà êm ả trôi theo ngày tháng...
Cho đến một hôm...trời nổi cơn giông bão...Sông tràn bờ gây ngập lụt cho ngôi làng nhỏ. Narada dẫn đắt gia đình giữa đêm tối đi tìm nơi cao để lánh lụt. Nhưng gió mưa càng lúc càng to hơn...một đứa con trai của Narada bị lốc cuốn, ông với tay cố chụp giữ lấy cậu và buông đứa nhỏ khác ra...rồi đến đứa con gái...người vợ yêu dấu của ông lần lượt bị lốc lũ cuốn mất! Bất lực và đau khổ, ông gào thét, nguyền rủa trời đất...nhưng tiếng gào của ông bị dìm dập bởi một ngọn nước lũ...nó nhận chìm ông xuống lòng sông tối tăm mù mịt...! Ông bất tỉnh!
Không biết bao lâu...ngày giờ trôi đi! Narada dần tỉnh trong cơn đau...nhận thấy mình trần truồng, dở sống dở chết nằm bên bờ sông! Giông bão đã qua...trời trong xanh và nắng thật đẹp...nhưng ông không tìm được dấu vết nào của gia đình và những người khác! Trơ trọi trong nỗi đau mất mát ông như sắp điên lên...Trên sông đầy những mảnh vỡ nhà cửa của ngôi làng và hương vị chết chóc tỏa lan trong gió! Tất cả những gì ông yêu quí đều đã biến mất theo cơn bão...bất lực...không có thể làm gì được...chỉ còn có thể khóc!
Bất chợt ông nghe có tiếng hỏi cạnh bên khiến tim ông thắt lại:
“ Con yêu dấu...ly nước của ta đâu?”
Narada quay đầu nhìn lại và bắt gặp Thượng Đế đang đứng cạnh ông và ông vẫn còn ở giữa sa mạc quạnh vắng với Người!
“ Nước của ta đâu?” Thượng Đế lập lại câu hỏi thêm lần nữa...“ Ta chờ đã lâu lắm rồi.”
Narada quì phục xuống xin được thứ lỗi:
“ Con đã quên...con đã quên, không lấy nước! Con đã không còn nhớ Người bảo con làm gì! Xin Đấng Tối cao tha thứ!”
Thượng Đế cười nhẹ...và nói:
“ Giờ con đã hiểu thế nào là bí ẩn cuộc sống và ảo ảnh của thế gian này chưa...?”
09.12.2018
TT-Thanh Trước
Dịch từ Đức ngữ
Chúc tất cả mọi người chủ nhật an yên hạnh phúc!
Trong sách cổ của Ấn Độ viết rằng: Có một ngày Thượng Đế và nhà thông thái tên gọi Narada cùng vượt qua sa mạc mênh mông rộng lớn. Narada hỏi Thượng Đế:
“ Hỡi đấng Chí Tôn, cái gì là bí ẩn cuộc sống và là ảo ảnh thế gian này ?”
Thượng Đế cười và im lặng...Họ tiếp tục đi.
“ Con trai yêu dấu - Thượng Đế nói - hôm nay mặt trời thật nóng, ta rất khát nước! Trước mặt con là một ngôi làng nhỏ. Con hãy đến đấy và mang về cho ta một ly nước. “
Narada lên đường. Ông đến làng và gõ cửa ngôi nhà đầu tiên. Một cô gái xinh đẹp mở cửa. Bị thu hút bởi ánh mắt của cô, Narada quên cả ý định của mình! Cô gái đẹp mời ông vào nhà dùng cơm với gia đình và nghĩ lại đêm. Ông vui vẻ nhận lời, lòng thầm ngưỡng mộ sắc đẹp của nàng!
Một ngày...hai ngày...một tuần...rồi hai tuần...không đành lòng rời xa, Narada quyết định ở lại. Ông nhận làm một phần việc nhà. Và khi thời gian chín mùi, ông cầu hôn cô gái, điều mà gia đình nàng vẫn luôn mong đợi. Sau khi kết hôn họ cùng ở lại đó. Họ có được ba người con với nhau: hai trai, một gái. Sau khi cha mẹ cô gái qua đời Narada lên làm chủ gia đình, họ mở quán buôn bán, đời sống sung túc khá giả. Mọi người trong làng rất coi trọng ông và bầu ông làm trưởng làng! Cuộc sống gia đình ông cứ thế mà êm ả trôi theo ngày tháng...
Cho đến một hôm...trời nổi cơn giông bão...Sông tràn bờ gây ngập lụt cho ngôi làng nhỏ. Narada dẫn đắt gia đình giữa đêm tối đi tìm nơi cao để lánh lụt. Nhưng gió mưa càng lúc càng to hơn...một đứa con trai của Narada bị lốc cuốn, ông với tay cố chụp giữ lấy cậu và buông đứa nhỏ khác ra...rồi đến đứa con gái...người vợ yêu dấu của ông lần lượt bị lốc lũ cuốn mất! Bất lực và đau khổ, ông gào thét, nguyền rủa trời đất...nhưng tiếng gào của ông bị dìm dập bởi một ngọn nước lũ...nó nhận chìm ông xuống lòng sông tối tăm mù mịt...! Ông bất tỉnh!
Không biết bao lâu...ngày giờ trôi đi! Narada dần tỉnh trong cơn đau...nhận thấy mình trần truồng, dở sống dở chết nằm bên bờ sông! Giông bão đã qua...trời trong xanh và nắng thật đẹp...nhưng ông không tìm được dấu vết nào của gia đình và những người khác! Trơ trọi trong nỗi đau mất mát ông như sắp điên lên...Trên sông đầy những mảnh vỡ nhà cửa của ngôi làng và hương vị chết chóc tỏa lan trong gió! Tất cả những gì ông yêu quí đều đã biến mất theo cơn bão...bất lực...không có thể làm gì được...chỉ còn có thể khóc!
Bất chợt ông nghe có tiếng hỏi cạnh bên khiến tim ông thắt lại:
“ Con yêu dấu...ly nước của ta đâu?”
Narada quay đầu nhìn lại và bắt gặp Thượng Đế đang đứng cạnh ông và ông vẫn còn ở giữa sa mạc quạnh vắng với Người!
“ Nước của ta đâu?” Thượng Đế lập lại câu hỏi thêm lần nữa...“ Ta chờ đã lâu lắm rồi.”
Narada quì phục xuống xin được thứ lỗi:
“ Con đã quên...con đã quên, không lấy nước! Con đã không còn nhớ Người bảo con làm gì! Xin Đấng Tối cao tha thứ!”
Thượng Đế cười nhẹ...và nói:
“ Giờ con đã hiểu thế nào là bí ẩn cuộc sống và ảo ảnh của thế gian này chưa...?”
09.12.2018
TT-Thanh Trước
Dịch từ Đức ngữ
Chúc tất cả mọi người chủ nhật an yên hạnh phúc!
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018
TÀN PHAI
TÀN PHAI
6868
Thu phai sắc, Đông thắm màu
Lá rơi ngõ hẹp, tuyết vào song thưa
Tương tư đậm, nhớ nhung vừa
Lạc vời yêu ái, xa đưa tình nồng
6868
Thu phai sắc, Đông thắm màu
Lá rơi ngõ hẹp, tuyết vào song thưa
Tương tư đậm, nhớ nhung vừa
Lạc vời yêu ái, xa đưa tình nồng
7768
Câu dấu ái lạc dòng năm tháng
Nghĩa ân xưa dạt áng mây trời
Tay ôm mảnh vỡ tình rơi
Xót xa đọng ứa kiếp đời bạc phiêu
8888
Nghe nỗi nhớ hắt hiu sầu cô quạnh
Rớt rơi trên chăn lạnh gối ơ thờ
Trở trăn miền ký ức giữa cơn mơ
Rồi chợt tỉnh...bơ vơ...dòng lệ ngấn
7777
Đêm hoang lạnh thẩn thờ vương vấn
Tiếng thời gian vẫn hững hờ trôi
Dấu yêu nào nay đã phai phôi
Nghe nuối tiếc đượm môi sầu lắng
6877
Chợt nghe đời thoáng nhạt nhoà
Gót chân phiêu lãng xót xa cuộc người
Chung rượu cạn quên lời xưa hẹn
Thế gian nào ai vẹn ước mơ...!
4444
Hững hờ cung phím
Chết lịm lời ca
Ân ái nhạt nhoà
Câu thơ vụn nát
6666
Nụ tình héo, hương yêu nhạt
Bờ môi tan tác hững hờ
Đêm mong đợi, ngày ngóng chờ
Phai dáng điệu, mờ ảnh nhân...
Tứ tuyệt
Chuốc chén men cay giữa cuộc trần
Quên đời mặn đắng chẳng buồn thân
Vui ca ngạo nghễ chôn niềm nhớ
Cất tiếng cười vang giấu lệ ngần...
Ca trù
Mưỡu " Mộng xa xót cảnh phai tàn
Lệ đau đáu dạ phù vân bóng chiều"
Tan tác phận kiếp trần viễn xứ
Tháng ngày trôi trong tư tưởng cứ mong chờ
Nơi xa ấy duyên tơ nghĩa tình nặng gối mơ
Đời khắc khoải giọt sầu đong đầy khơi mặn đắng
Một bóng bên canh trường quạnh vắng
Riêng ai giữa góc tối âm thầm
Bao nhớ nhung cứ vây chặt lấy tâm
Dâng man mác quyện chầm nơi lồng ngực
Nghe hiu hắt theo lối đời kiệt sức
Hương yêu thổn thức tim ta
Ly cay chuốc cạn lệ nhoà.
06.12.2018
TT-Thanh Trước
Câu dấu ái lạc dòng năm tháng
Nghĩa ân xưa dạt áng mây trời
Tay ôm mảnh vỡ tình rơi
Xót xa đọng ứa kiếp đời bạc phiêu
8888
Nghe nỗi nhớ hắt hiu sầu cô quạnh
Rớt rơi trên chăn lạnh gối ơ thờ
Trở trăn miền ký ức giữa cơn mơ
Rồi chợt tỉnh...bơ vơ...dòng lệ ngấn
7777
Đêm hoang lạnh thẩn thờ vương vấn
Tiếng thời gian vẫn hững hờ trôi
Dấu yêu nào nay đã phai phôi
Nghe nuối tiếc đượm môi sầu lắng
6877
Chợt nghe đời thoáng nhạt nhoà
Gót chân phiêu lãng xót xa cuộc người
Chung rượu cạn quên lời xưa hẹn
Thế gian nào ai vẹn ước mơ...!
4444
Hững hờ cung phím
Chết lịm lời ca
Ân ái nhạt nhoà
Câu thơ vụn nát
6666
Nụ tình héo, hương yêu nhạt
Bờ môi tan tác hững hờ
Đêm mong đợi, ngày ngóng chờ
Phai dáng điệu, mờ ảnh nhân...
Tứ tuyệt
Chuốc chén men cay giữa cuộc trần
Quên đời mặn đắng chẳng buồn thân
Vui ca ngạo nghễ chôn niềm nhớ
Cất tiếng cười vang giấu lệ ngần...
Ca trù
Mưỡu " Mộng xa xót cảnh phai tàn
Lệ đau đáu dạ phù vân bóng chiều"
Tan tác phận kiếp trần viễn xứ
Tháng ngày trôi trong tư tưởng cứ mong chờ
Nơi xa ấy duyên tơ nghĩa tình nặng gối mơ
Đời khắc khoải giọt sầu đong đầy khơi mặn đắng
Một bóng bên canh trường quạnh vắng
Riêng ai giữa góc tối âm thầm
Bao nhớ nhung cứ vây chặt lấy tâm
Dâng man mác quyện chầm nơi lồng ngực
Nghe hiu hắt theo lối đời kiệt sức
Hương yêu thổn thức tim ta
Ly cay chuốc cạn lệ nhoà.
06.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018
TỪ
TỪ
Từ đêm tóc rũ hương đời
Thoảng câu ân ái dậy khơi tình nồng
Đọng lay cỏ biếc bềnh bồng
Ngất ngây bờ mắt đượm hồng môi ngoan
Từ đêm hồn lạc non ngàn
Nụ yêu hé mở mộng tràn giấc Xuân
Ngọt thơm hơi ấm thật gần
Trinh nguyên hờ hững...nhẹ lần vực mơ...!
04.12.2018
TT-Thanh Trước
Từ đêm tóc rũ hương đời
Thoảng câu ân ái dậy khơi tình nồng
Đọng lay cỏ biếc bềnh bồng
Ngất ngây bờ mắt đượm hồng môi ngoan
Từ đêm hồn lạc non ngàn
Nụ yêu hé mở mộng tràn giấc Xuân
Ngọt thơm hơi ấm thật gần
Trinh nguyên hờ hững...nhẹ lần vực mơ...!
04.12.2018
TT-Thanh Trước
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
TÌNH VAY
TÌNH VAY
Kiếp bạc gian trần một chữ không
Tình vay nặng nợ xót riêng lòng
Quên đường chữ ái môi sầu tủi
Lạc lối câu yêu mắt não tròng
Phận mỏng duyên thưa nhoà sắc thắm
Ân sai nghĩa lệch nhạt hương nồng
Men cay chuốc cạn vùi hư ảo
Khắc khoải đêm tàn...lạnh gió đông!
03.12.2018
TT-Thanh Trước
Kiếp bạc gian trần một chữ không
Tình vay nặng nợ xót riêng lòng
Quên đường chữ ái môi sầu tủi
Lạc lối câu yêu mắt não tròng
Phận mỏng duyên thưa nhoà sắc thắm
Ân sai nghĩa lệch nhạt hương nồng
Men cay chuốc cạn vùi hư ảo
Khắc khoải đêm tàn...lạnh gió đông!
03.12.2018
TT-Thanh Trước
Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018
CÔ LIÊU
CÔ LIÊU
Thu tàn...
xác lá vàng bay
Nắng rơi sợi nắng...tình phai nhạt tình
Không gian
hờ hững lặng thinh
Nghe đêm trở giấc...chỉ mình với ta
Nụ yêu
vừa chớm...phôi pha
Võ vàng ân ái xót xa cuộc trần
Nẻo đời
lạc lối phù vân
Cô liêu chiếc bóng...tan dần mơ hoa!
02.12.2018
TT-Thanh Trước
Thu tàn...
xác lá vàng bay
Nắng rơi sợi nắng...tình phai nhạt tình
Không gian
hờ hững lặng thinh
Nghe đêm trở giấc...chỉ mình với ta
Nụ yêu
vừa chớm...phôi pha
Võ vàng ân ái xót xa cuộc trần
Nẻo đời
lạc lối phù vân
Cô liêu chiếc bóng...tan dần mơ hoa!
02.12.2018
TT-Thanh Trước
TƯ TƯỞNG CỦA MỘT CÂY NẾN...
Hôm nay là chủ nhật đầu tiên trong mùa vọng, mùa của yêu thương! Cũng rất tình cờ, hôm nay cách đây 38 năm TT đặt chân đến nước Đức và cảm nhận sâu xa được tình người dù không chung nguồn cội, huyết thống.
Trong ý nghĩa của câu “không có tình yêu nào cao quí hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì người mình yêu” TT xin gởi đến mọi người một câu chuyện ngắn:
TƯ TƯỞNG CỦA MỘT CÂY NẾN...
Người ta vừa châm tim nến và nhìn vào ánh lửa của tôi. Tất cả vui mừng trong ánh sáng, tia ấm tôi ban tặng. Và tôi vui mừng được cháy sáng cho mọi người...nếu không như thế có lẻ tôi đang nằm trong một chiếc hộp cũ kỷ, không ý nghĩa và vô dụng! Chính lúc tôi bốc cháy là lúc tôi có đầy đủ ý nghĩa!
Nhưng mọi người phải hiểu, càng cháy lâu thì sự sống của tôi càng hao mòn...Tôi biết thế! Tôi chỉ có hai con đường lựa chọn:
Một là nằm im trong hộp, không ai đụng đến, bị lãng quên trong bóng tối...
Hai là cháy sáng, tiêu hao sự sống và cho đi tất cả những gì tôi có để góp cho đời một tia sáng, sự ấm áp!
Có thể nói tôi đang “tự tử”...nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc, thấy mình có ý nghĩa hơn khi được “cho”, hơn phải lạnh lẽo, cô đơn trong chiếc hộp tối tăm, chắc chắn!
Hãy nhìn...nhân loại của các bạn cũng thế!
Một là các bạn tự khép mình lại, ích kỷ, chỉ sống riêng cho mình trong lạnh lẽo và cô đơn...Hay đến với người khác, mang tình yêu và hơi ấm cho nhau để cuộc sống đời này có ý nghĩa hơn! Nhưng như thế cũng có nghĩa là phải biết hy sinh...cho đi một ít “Vui tươi”, “Tâm ý”, “Nụ cười” và có thể thêm một ít “Buồn khổ” nữa.
Ý tôi muốn nói: chỉ có ai sẳn sàng cho đi thì mới được nhận lại! Chỉ có ai làm người khác vui cười thì mới cảm nhận được nỗi sướng vui...Càng thắp sáng cho người thì tâm hồn mình càng tươi sáng hơn! Tôi nghĩ thế gian có nhiều người luôn sầu khổ vì họ không dám buông bỏ chính mình để làm nguồn vui, ánh sáng cho kẻ khác.
Dù chỉ một tia sáng nhỏ nhoi cũng đã hạnh phúc hơn cả thế giới đầy tối tăm! Hãy nhìn vào tôi...một cây nến bé nhỏ...và hãy dũng cảm lên...các bạn loài người của tôi ơi...!!!
02.12.2018
TT-Thanh Trước
Phỏng dịch từ Đức ngữ
Trong ý nghĩa của câu “không có tình yêu nào cao quí hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì người mình yêu” TT xin gởi đến mọi người một câu chuyện ngắn:
TƯ TƯỞNG CỦA MỘT CÂY NẾN...
Người ta vừa châm tim nến và nhìn vào ánh lửa của tôi. Tất cả vui mừng trong ánh sáng, tia ấm tôi ban tặng. Và tôi vui mừng được cháy sáng cho mọi người...nếu không như thế có lẻ tôi đang nằm trong một chiếc hộp cũ kỷ, không ý nghĩa và vô dụng! Chính lúc tôi bốc cháy là lúc tôi có đầy đủ ý nghĩa!
Nhưng mọi người phải hiểu, càng cháy lâu thì sự sống của tôi càng hao mòn...Tôi biết thế! Tôi chỉ có hai con đường lựa chọn:
Một là nằm im trong hộp, không ai đụng đến, bị lãng quên trong bóng tối...
Hai là cháy sáng, tiêu hao sự sống và cho đi tất cả những gì tôi có để góp cho đời một tia sáng, sự ấm áp!
Có thể nói tôi đang “tự tử”...nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc, thấy mình có ý nghĩa hơn khi được “cho”, hơn phải lạnh lẽo, cô đơn trong chiếc hộp tối tăm, chắc chắn!
Hãy nhìn...nhân loại của các bạn cũng thế!
Một là các bạn tự khép mình lại, ích kỷ, chỉ sống riêng cho mình trong lạnh lẽo và cô đơn...Hay đến với người khác, mang tình yêu và hơi ấm cho nhau để cuộc sống đời này có ý nghĩa hơn! Nhưng như thế cũng có nghĩa là phải biết hy sinh...cho đi một ít “Vui tươi”, “Tâm ý”, “Nụ cười” và có thể thêm một ít “Buồn khổ” nữa.
Ý tôi muốn nói: chỉ có ai sẳn sàng cho đi thì mới được nhận lại! Chỉ có ai làm người khác vui cười thì mới cảm nhận được nỗi sướng vui...Càng thắp sáng cho người thì tâm hồn mình càng tươi sáng hơn! Tôi nghĩ thế gian có nhiều người luôn sầu khổ vì họ không dám buông bỏ chính mình để làm nguồn vui, ánh sáng cho kẻ khác.
Dù chỉ một tia sáng nhỏ nhoi cũng đã hạnh phúc hơn cả thế giới đầy tối tăm! Hãy nhìn vào tôi...một cây nến bé nhỏ...và hãy dũng cảm lên...các bạn loài người của tôi ơi...!!!
02.12.2018
TT-Thanh Trước
Phỏng dịch từ Đức ngữ
Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018
VỠ
VỠ
Bình minh rạng vỡ
Nỗi nhớ đi hoang
Chơi vơi mấy sợi tơ vàng
Lẻn soi ô cửa lổ loang giấc nồng
Hơi Đông thở lạnh
Hiu quạnh phòng đơn
Chăn xiêu gối chiếc dỗi hờn
Khát bờ môi ngọt ru cơn sóng tình
Hương trinh lạc lối
Cằn cỗi hao gầy
Nụ yêu vụn vỡ trên tay
Nhạt nhòa úa rũ bên ngày dần trôi
Nửa đời hoang phế
Câu thệ phai tàn
Sương pha tóc điểm thời gian
Xót xa quấn quyện chứa chan giọt sầu...
01.12.2018
TT-Thanh Trước
Bình minh rạng vỡ
Nỗi nhớ đi hoang
Chơi vơi mấy sợi tơ vàng
Lẻn soi ô cửa lổ loang giấc nồng
Hơi Đông thở lạnh
Hiu quạnh phòng đơn
Chăn xiêu gối chiếc dỗi hờn
Khát bờ môi ngọt ru cơn sóng tình
Hương trinh lạc lối
Cằn cỗi hao gầy
Nụ yêu vụn vỡ trên tay
Nhạt nhòa úa rũ bên ngày dần trôi
Nửa đời hoang phế
Câu thệ phai tàn
Sương pha tóc điểm thời gian
Xót xa quấn quyện chứa chan giọt sầu...
01.12.2018
TT-Thanh Trước
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












