Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

LỐI SẦU

LỐI SẦU

Người đi khuất nẻo lộng hồn đau
Lạc cả hình xưa quyện lối sầu
Buổi nắng chiều xa vương góc dậu
Lưng tròng khoé mắt một dòng châu


31.03.2018 - TT

MEN ĐỜI

MEN ĐỜI

Rượu
Cay
Nâng ly ta cạn chung này...

Môi mềm giọt đắng men say...đêm tàn


Mộng
Tan
Hồn chơi vơi lạc mây ngàn
Quanh ta trống vắng cô đơn cõi sầu


Lạc
Nhau
Tình xưa một thoáng tan mau
Gối chăn hờ hững nát nhàu hương yêu


Quạnh
Hiu
Còn đây hoang vắng tiêu điều
Men cay rượu cạn liêu xiêu gót đời...


31.03.2018 - TT

NỖI BUỒN THÁNG BA

NỖI BUỒN THÁNG BA

Tháng Ba...mây hững hờ trôi
Quyện vào nỗi nhớ hồn côi dại khờ
Giọt buồn vương đọng ý thơ
Xui câu lục bát ngẩn ngơ tình sầu...


31.03.2018 - TT

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

THÁNG BA

THÁNG BA

Tháng Ba lững thững đi qua
Đánh rơi nỗi nhớ người xa...thẩn thờ
Gió chiều lạc mất câu thơ

Chỉ nghe trống vắng bơ vơ bên mình


Tháng Ba hờ hững lặng thinh
Nắng vàng mấy sợi hong tình cuối Đông
Đàn buông nhạc khúc não lòng
Ái ân vụn vỡ chờ mong héo sầu


Tháng Ba...đời vội qua mau
Hoa xưa tàn úa sắc màu nhạt phai
Thềm xưa còn ẩn dấu hài
Người xưa khuất bóng lạc loài tim yêu...


29.03.2018 - TT

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

GOM

GOM

Gom câu yêu ái rã rời
Gom đêm hờ hững lạc rơi cõi tình
Gom vầng dương buổi bình minh
Gom chăn gối lẻ bên mình quạnh hiu...


28.03.2018 -TT

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

THƠ CON CÓC

THƠ CON CÓC

Thi vần trốn mất
Trời đất mịt mờ
Hết chữ làm thơ

Ngẩn ngơ đau khổ


Thôi đành phải cố
Kẻo nhở thầy buồn
Đệ tử trốn luôn
Ngàn muôn tội lỗi


Thơ ơi chớ vội
Hấp hối bỏ ta
Hồn vía ra ma
La cà về khóc


Thơ ta con cóc
Người đọc thất kinh...
Bày tỏ tâm tình
Môn sinh...kính cẩn!


25.03.2018 - TT

ĐỂ GIÓ...NẮNG...

ĐỂ GIÓ...NẮNG...

Để gió cuốn đi
Những gì lưu luyến
Câu yêu quấn quyện 

Thề nguyện ban đầu


Để nắng phai mau
Sắc màu duyên cũ
Đời gieo bão vũ
Giông tố vần xoay


Để gió cuốn bay
Tóc mây khờ khạo
Vấn vương bờ áo
Ảo não dật dờ


Để nắng hững hờ
Xoá mờ kỷ niệm
Tim yêu chết lịm
Mắt tím sầu thương....


25.03.2018 - TT

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

TÌNH

TÌNH

Tình nhuốm hồn ai những giọt sầu
Tình hoài trắc trở đọng niềm đau
Tình gieo tủi hận tim khô quắt

Tình gặt buồn thương dạ úa nhàu
Tình rã đôi nơi đành phụ bạc
Tình lìa mấy ngã trót quên mau
Tình rơi vụn vỡ bờ môi héo
Tình lỡ phôi pha tóc nhạt màu


23.03.2018 - TT

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2018

Đứa Con Lạc Bước Xứ Người

Một Lần. Một Tác Giả
__________

Đứa Con Lạc Bước Xứ Người
***
Tôi đến với nàng thơ theo cách của một người Yêu Đẹp. Tôi chỉ là khách thưởng ngoạn hơn là một tác giả với Bầu Rượu Túi Thơ vui đời con chữ… Tôi không thích Làm Thơ… Nhưng Đọc lại là việc khác… Vì vậy, tôi thỏa nguyện…
Ngày mới biết tác giả Titi Dang tôi như một lãng tử vui đời phong trần, bất chợt biết đến thứ men cay, say vùi cùng con chữ. Tình Yêu. Nỗi Buồn. Rượu. Thơ… quyện trong Khói Thuốc. Tất cả như một thước phim quay chậm về quá khứ, về cuộc đời một nàng thơ nhiều… Uẩn Khúc, lắm Truân Chuyên… Và từ đó tôi say những làn điệu Lục Bát, say cả với Đường Thi cùng nhiều thể loại khác…
Phải nói Titi Dang có duyên với con chữ, mặc dù đã hơn 30 năm xa rời tiếng mẹ đẻ. 30 năm một kiếp thăng trầm, mưu sinh nơi đất khách. 30 năm cho một sự bắt đầu và cả sự suy thoái về hạnh phúc gia đình lẫn tuổi tác. Gánh nặng cuộc đời gieo vần trên con chữ. Sự cô đơn của một người mẹ phải đơn độc nuôi 2 đứa con. Thế mà… dòng thơ vẫn ngạo nghễ vút cao. Thơ như trĩu nặng cái buồn mà cuộc nhân sinh không sao tránh được, và vì vậy đòi hỏi một bản lĩnh để vươn lên. Buồn Không Quên! Nhưng Đời Thì Phải Sống. Sống trên đôi chân được tôi luyện từ trong vất vả bởi thời cuộc và cả sự ngoại lai…
Con chữ trong thơ Titi Dang là cả một sự chọn lọc, chắt chiu. Nó như được nén chặt bởi sự cầu toàn, ép đến tận cùng để đạt được thứ tinh khiết nhất. Và tất cả phút chốc tỏa sáng, lung linh như ngọc cát phơi trần dưới ánh dương quang…
Có lần tôi đùa vui cùng bè bạn: Titi Dang là bà Huyện của thời nay (Bà Huyện Thanh Quan). Vì cô có biệt tài dùng từ rất thánh thoát chứ không sa vào dung tục. Phơi trần, nhưng không làm cho ai xấu hổ, đỏ mặt, đến đỗi phải quay đi… Tôi đã bị tác giả chinh phục. Tôi là một khách thơ vô tình đi đến nhưng… quên khoảng quay về…
Là một nữ nhân có tài nhưng hạnh phúc sớm quay đi. Tất cả những điều ấy như một chất xúc tác khiến những vần thơ càng quay quắt với nỗi đau… Với tư tưởng Vô Cực thay cho cái Hữu Cực mà vốn dĩ con người thích níu giữ vào lòng. Lời thơ như bất cần sự đời lại vô tình lạc vào Ngõ Không của thiền tông nhà Phật. Từ đó hình thành nên một Titi Dang không thể nhập nhằng với bất cứ ai. Và thơ lại càng như thế…
Dù bằng phương pháp triết luận hay trào phúng, thơ của Titi Dang vẫn không rời xa bản sắc mà làm mất đi tính độc lập của mình. Cô say thơ bằng cái tâm ngất ngây của người nghệ sĩ. Cô buồn đề vào thơ, như tất cả các bậc tài danh gửi gắm lòng mình qua dòng thơ tình tuôn chảy hằng nhiều thế kỷ. Và cô say trong men rượu như chiếc gậy của Lâm Tế phá tung sự trói buộc về ý thức: Ai cũng có quyền say trong nỗi buồn…
Titi Dang là con người như thế! Cô không thích nói nhiều, chỉ để nghĩ nhiều. Cô không phí hoài khoảnh khắc cho những điều vô bổ thay vì đùa vui với Nàng Thơ…
Biết đâu từ một nơi xa xôi…
Một kẻ đang làm Thơ…
Biết đâu tại nơi đây…
Một người đang đợi…
Nàng Thơ vẫn mãi…
Có người chờ…!?

Đoản bút cùng Titi Dang
MacDung   Saigon – 22.3.2018

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

ĐÊM SAY

ĐÊM SAY

Đêm say
hồn ngã nghiêng rời
Liêu xiêu cùng đất 

cùng trời lãng quên
Trăng say
bóng đỗ ngoài hiên
Chập chờn ẩn hiện
giữa nền mờ sương
Gió say
gió lạc nẻo đường
Lang thang tìm bến
bờ thương hững hờ
....
Ta say...
dệt những vần thơ
Vùi bao nỗi nhớ niềm chờ...
Đêm say!


21.03.2018 - TT

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

LẠC

LẠC

Bàn tay lạc mất bàn tay
Tóc mây lạc mất bờ vai...tóc buồn!
Môi khô lạc mất môi hôn 

Mắt xa ánh mắt...lệ tuôn đêm về!


20.03.2018 - TT

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

DUYÊN PHẬN

DUYÊN PHẬN

Yêu người trót nhận lãnh sầu đau
Cách trở đôi nơi dạ úa nhàu
Nguyệt Lão se nhầm tim rướm máu
Tơ hồng lộn mối xót lòng nhau


19.03.2018 - TT

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

NGHIỆN THƠ

NGHIỆN THƠ

Lỡ nghiện văn chương bất kể giờ
Đêm ngày cứ xướng họa cùng thơ
Cơm khê cá khét chồng đòi bỏ

Gạo sống canh trào vợ ngó lơ
Nặn óc tìm câu đầu tựa vỡ
Moi tim kiếm chữ trí như mờ
Niêm vần lắm bận vô duyên cớ
Biệt tích cho người đứng ngẫn ngơ!


18.03.2018 - TT