Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

ĐOẢN KHÚC TÂM CA

ĐOẢN KHÚC TÂM CA

James Do

Tôi tên thi sĩ lỡ thời ...
Làm thơ từ buổi đổi đời lưu vong
Câu thơ chất chứa long đong
Vẽ lên hình ảnh núi sông mịt mờ
....
Titi Dang

Câu thơ chua xót ngậm ngùi
Quê hương từ buổi ra khơi mịt mù
Đông về vẳng nhớ lời ru
Thoảng đưa trong gió tiếng ờ ơi. Đau!
....
James Do

Chữ xuân vần với chữ mừng
Sao tôi đón tết lòng rưng rức sầu?
Nỗi đau nằm tận đáy sâu
Nơi chốn tâm khảm nát nhầu nhớ thương
....
Titi Dang

Xuân sang lòng nặng nỗi sầu
Nhìn cây trơ lá mơ câu sum vầy
Lưu vong hai chữ đọa đày
Quê hương nỗi nhớ bao ngày hoài mong


31.12.2017
ĐTNN - TT

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

RƯỢU CẠN...SẦU CÒN

RƯỢU CẠN...SẦU CÒN

Rượu chung cạn sao sầu vẫn đọng
Môi còn nồng tình bổng vụt bay
Còn đây nỗi nhớ quắt quay...

Đêm đơn hờ hững men cay đắng lòng


Đông giá lạnh trăng hờn lẫn trốn
Tuyết rơi rơi dạ ngỗn ngang nhàu
Ái ân trôi dạt về đâu
Mộng mơ bao thuở chìm sâu ngút ngàn


Tóc xanh nhạt phai tàn năm tháng
Chữ nợ duyên chán ngán não nề
Chợt nghe bừng tỉnh cơn mê
Mình ta chiếc bóng bên lề cuộc chơi


Uống cho thấm tình đời đen bạc
Rót cho đầy chén tạc chung thù
Dật dờ thoang thoảng lời ru
Ta say...rượu cạn...sầu...như vẫn còn!!!


28.12.2017 - TT

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

GIỮ

GIỮ

Giữ đêm giấc ngủ mệt nhoài
Mộng mơ chìm đắm vòng tay ân tình
.......

Giữ Xuân
trọn ánh bình minh
Lâng lâng nhạc khúc tự tình bướm hoa
Giữ Hè
rộn tiếng ve ca
Phượng tươi sắc thắm đượm tà áo ai
Giữ Thu
với gió heo may
Lạc trôi chiếc lá bay bay đường chiều
Giữ Đông
giá buốt cô liêu
Tuyết rơi ngập lối tiêu điều xác xơ
....
Giữ đây một chút dại khờ
Giữ hương yêu...giữ hồn thơ dạt dào
Giữ câu ân ái vội trao
Giữ môi quyện ngọt tình vào cõi mê...


26.12.2017 - TT

TUYẾT

TUYẾT

Tuyết phủ chiều đông lãng đãng mờ
Tuyết buồn nhạt nắng thoảng bơ vơ
Tuyết ùa lã chã vương hơi thở...

Tuyết lạc bềnh bồng quyện ý thơ
Tuyết toả lung linh đầy niềm nhớ
Tuyết soi rực rỡ ngập câu chờ
Tuyết sầu lẻ bóng tình dang dở
Tuyết lạnh tim côi dạ hững hờ


26.12.2017 - TT

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

GIỌT ĐẮNG

GIỌT ĐẮNG

Giọt đắng men cay khóc cuộc tình
Sai duyên lỡ phận kiếp ba sinh
Thuyền yêu lạc bến đời trôi dạt 

Lẻ gót cô đơn xót phận mình


25.12.2017 - TT

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

NÓI EM NGHE

NÓI EM NGHE
Phóng tác theo Rabindranath Tagore


Anh yêu dấu...hãy nói em nghe
bài tình ca anh hát...

...
Khi màn đêm buông xuống
Lúc ngàn sao chìm khuất trong mây
Và khi tiếng gió ru êm giữa những tàng cây
Em sẽ buông lơi làn tóc xoả
Bóng tối là đồng loã của đôi ta
Đầu anh gối giữa ngực em
Cho nỗi cô đơn trong tim không còn nữa
Nhắm mắt lại...im nghe lời anh hát
Khuôn mặt anh mờ khuất giữa trời khuya


Đến khi tiếng hát không còn vang
Ta lặng yên và nghe từng hơi thở
Của cỏ cây khi màn đêm tàn lụi
Ánh bình minh lấp ló cuối chân trời
Ta nhìn nhau...và cất bước chia tay...


Anh yêu dấu...hãy nói với em
những gì anh đã hát...


23.12.2017 - TT

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

ĐÊM MƯA ĐỘC HÀNH

Ảnh: Pham Hoai Nam
ĐÊM MƯA ĐỘC HÀNH

Ngửa tay
hứng giọt mưa Ngâu
Rớt rơi xuống đất 

niềm đau lạc loài


Tình nào
đã vội xa khơi
Còn đây tiếc nuối
chơi vơi tháng ngày


Mộng vùi
theo những cơn say
Vần thơ sầu nhớ
đọa đày tim côi


Thu tàn 
lá cũng vội rơi
Cây trơ cành rũ
tả tơi bóng chiều


Gót khuya
đơn lẻ quạnh hiu
Tàn canh gió lạnh
liêu xiêu...chân về...


21.12.2017 - TT

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

THƠ...TRỐN LẠNH...

Trời Đông giá lạnh hồn thơ
Câu từ trốn mất ngồi chờ...hụt hơi...!!!

...............................
THƠ...TRỐN LẠNH...

(Phú đắc)


Đông về giá rét phủ muôn nơi
Lạnh buốt đôi tay bút rụng rời
Chữ nghĩa bay theo làn tuyết mới
Ngôn từ trốn chạy vết mây trôi
Bài thầy bảo nộp không xong nổi
Sách vở gom về để đó thôi
Cố viết vài câu sư phụ khỏi
Âu sầu...đệ tử chẳng còn hơi...!!!


20.12.2017 - TT

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

MỘT CHUYẾN XE

MỘT CHUYẾN XE

Câu chuyện kể của một tài xế Taxi ở New York
Có người kêu xe và tôi lái đến địa chỉ được cho! Như thường lệ, tôi nhấn còi xe khi đến nơi. Không ai ra! Tôi nhấn thêm một lần nữa, một lần nữa...vẫn không một động tĩnh nào! Tôi sắp hết ca, đây là chuyến cuối của hôm nay! Tôi có thể bỏ đi không chờ nữa nhưng tôi quyết định không làm thế! Đậu xe đàng hoàng xong tôi đến trước cửa nhà! Vừa đưa tay gỏ tôi liền nghe một âm thanh yếu ớt trả lời: "Xin làm ơn chờ thêm lát nữa!"
Sau một lúc lâu, cuối cùng cửa nhà cũng mở ra. Đứng trước mặt tôi là một bà lão khoảng 90 tuổi! Với chiếc áo đầm hoa và chiếc nón có mạng che mặt tôi cứ ngở như đang xem một vở phim xưa, ít nhất cũng vào năm 1940. Trên tay bà là chiếc Vali bằng Nylon! Nhìn qua khe cửa hở tôi có cảm tưởng căn phòng này đã bỏ trống nhiều năm, không người ở! Bàn ghế trong phòng được bao bọc lại, tường vách trống không, ngay cả chiếc đồng hồ treo cũng không có! Trống rổng...không có gì cả...không chén dĩa, ly tách trên chổ rửa chén...chỉ trong góc phòng, tôi nhìn thấy một thùng Carton chất đầy những khung ảnh!
"Này anh bạn trẻ, có thể giúp tôi cho Vali vào xe không?" bà lão hỏi. Tôi đón lấy chiếc Vali trên tay bà cho vào xe, xong trở lại dìu bà ra xe.
Bà nói cám ơn.
"Không có chi!" tôi trả lời. "Lúc nào tôi cũng lo cho khách như lo cho mẹ tôi"
"Ô, anh đúng là một người gương mẫu." bà trả lời.
Sau khi ngồi vào xe, bà đưa cho tôi địa chỉ nơi phải đến và hỏi tôi có thể chạy ngỏ trong phố được không.
"Nhưng đó không phải là tuyến đường ngắn nhất, hay nói đúng hơn là đánh một vòng xa đấy bà!"
"Không hề gì, tôi không gấp. Tôi trên đường vào viện tế bần!"
"Viện tế bần!" tôi nghĩ trong đầu. Trời đất, đó là nơi những người sắp chết vào chờ chết! Tôi ngó lên kính chiếu hậu, nhìn bà lão một lần nữa.
"Tôi không còn gia đình, bác sĩ cho biết tôi không còn được bao nhiêu ngày nữa!" bà nói với một âm thanh thật nhẹ nhàng.
Lẳng lặng tôi với tay tắt đồng hồ tính tiền và hỏi bà muốn đi đường nào.
Hai tiếng sau đó chúng tôi chạy xuyên qua phố. Bà chỉ cho tôi khách sạn, nơi bà từng làm ở quầy tiếp khách. Chúng tôi chạy đến nhiều nơi! Bà chỉ cho tôi ngôi nhà khi hai vợ chồng bà lúc trẻ đã ở đó. Bà chỉ cho tôi tiệm bán bàn ghế mới vừa mở và bảo khi xưa là một phòng trà nhảy đầm có tiếng. Bà cũng đã từng ăn chơi thâu đêm suốt sáng ở đó!
Có những nơi bà bảo tôi chạy thật chậm. Lặng im không nói gì, chỉ nhìn qua khung kính xe, bà như đang đi ngược về dĩ vãng! Bình mình sắp ló dạng. Chúng tôi đã chạy suốt đêm trong phố thật à?!
"Tôi cảm thấy mệt" bổng nhiên bà lên tiếng. "Chúng ta có thể đến nơi tôi phải đến được rồi!"
Tôi lẳng lặng đưa bà đến địa chỉ bà đưa cho tôi ban chiều. Viện tế bần này to hơn tôi nghĩ! Với chiếc cổng nho nhỏ của nó khiến người ta liên tưởng đến một ngôi nhà nghĩ mát nhiều hơn. Hai nhân viên y tế lo lắng chạy ra vừa khi tôi dừng xe! Có lẻ họ chờ bà đã lâu lắm rồi!
Trong lúc bà ngồi vào xe lăn tôi lấy Vali của bà ra khỏi xe và mang đến cổng!
"Anh lấy bao nhiêu tiền cho chuyến xe?" bà hỏi và lấy ví tay ra.
"Không đồng nào cả!" tôi trả lời.
"Anh cũng phải kiếm tiền mưu sinh!" bà nói.
"Còn nhiều người khách khác mà." tôi cười trả lời.
Và không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi ôm lấy bà! Bà giữ tôi thật chặt.
"Anh vừa đem hạnh phúc đến cho đoạn đường cuối của một lão bà! Cám ơn anh!" rưng lệ bà nói!
Tôi xiết chặt tay bà và bước ra giữa ánh mặt trời đang lên! Sau lưng tôi cánh cửa viện đóng lại. Tôi nghe tiếng vang lên như một nốt nhạc cuối đời!
Ca làm việc tới của tôi đáng lẻ đã bắt đầu nhưng tôi không nhận người khách nào cả. Không định hướng, chìm trong suy nghĩ tôi lái xe qua các nẻo đường. Tôi không muốn nói chuyện cũng không muốn nhìn ai! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bà lão ấy gặp một người không tử tế, một người khó chịu, chỉ muốn đưa khách lẹ lẹ để chóng được nghĩ và về nhà?! Chuyện gì sẻ xảy ra nếu tôi bỏ đi sau tiếng còi nhấn đầu tiên?!
Nghĩ lại chuyến xe ấy tôi tin rằng trong đời tôi, tôi chưa từng làm việc gì quan trọng hơn việc đó! Trong cuộc sống vội vã này, chúng ta thường coi trọng những sự kiện lớn lao và cứ thế mà lao theo, ngày càng xa, càng nhanh...Vô tình chúng ta đã quên những việc nho nhỏ, những cử chỉ tầm thường...tất cả cái nhỏ bé này gom lại mới chính là cuộc sống thật sự. Chỉ khi chúng ta dùng thời gian của mình dừng lại, lắng nghe, đừng vội vã bỏ đi hay nhấn còi hối thúc...lúc đó chúng ta sẽ nhận ra...cuộc sống đời này...

Dịch từ Đức ngữ
17.12.2017 - TT

TÀ DƯƠNG

TÀ DƯƠNG

Tà dương lẫn khuất giữa mây chiều
Tím nhạt khung trời bỗng quạnh hiu
Nỗi nhớ đong đầy vương dáng liễu...

Mong chờ hụt hẩng đọng cô liêu
Đâu đây sóng vỗ bờ êm dịu
Thoảng nhẹ xa vời gió vướng rêu
Mỏi gót sương giăng sầu nặng trĩu
Mơ về chốn cũ...lạc hồn phiêu...


17.12.2017 - TT

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

CHẠNH LÒNG

Ảnh: Pham Hoai Nam
CHẠNH LÒNG

Chiều buông giọt nắng thoảng ơ thờ
Chạnh nỗi u hoài dạ ngẩn ngơ
Dấu ái phôi pha tình vụn vỡ...

Yêu thương nhạt nhẽo lạc đường tơ
Bao đêm gối lẻ sầu duyên nợ
Mấy lúc chăn đơn xót mộng hờ
Nguyệt lão se tình sai mối lở
Nhan hồng tủi phận bạc bơ vơ


15.12.2017 - TT

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

SAY...

SAY...LỤC BÁT

Rượu vơi chén cạn lòng sầu
Men cay thấm đượm nỗi đau càng đầy
Chung kia rồi đến chung này...
Ta nghiêng đất ngã...trời quay vòng vòng!


SAY...ĐƯỜNG THI

Rượu uống không say chỉ thấy sầu
Chung đầy chén cạn thoáng qua mau
Men cay thấm đượm lòng đau đáu
Giọt đắng phôi pha dạ nát nhàu...

13.12.2017 - TT

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

LÃNG DU

LÃNG DU

Dang tay
rộng đón bình minh
Lung linh giọt nắng
tự tình bên hiên
Sương mai
cỏ biếc trao duyên
Bâng khuâng lữ khách lạc miền lãng du


Rượu bầu
túi nhạc phiêu lưu
Chơi vơi giữa chốn phù du kiếp người
Say men...
thơ dệt cho đời
Liêu xiêu chân bước...hát lời tình ca!


Ngắm nhìn
trời đất bao la
Gót chân phiêu lãng bước qua cõi sầu
Cỏ hoa
rực rở sắc màu
Trái tim thơm ngát hương đầu trinh nguyên


Môi ươm
trái ngọt nụ duyên
Em cao giọng hát bao phiền luỵ tan
Men nồng
xin rót cho tràn
Uống đi ...chừa cái dối gian
...cho đời .


11.12.2017
TT - ĐTNN