Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

SAY...

SAY...LỤC BÁT

Rượu vơi chén cạn lòng sầu
Men cay thấm đượm nỗi đau càng đầy
Chung kia rồi đến chung này...
Ta nghiêng đất ngã...trời quay vòng vòng!


SAY...ĐƯỜNG THI

Rượu uống không say chỉ thấy sầu
Chung đầy chén cạn thoáng qua mau
Men cay thấm đượm lòng đau đáu
Giọt đắng phôi pha dạ nát nhàu...

13.12.2017 - TT

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

LÃNG DU

LÃNG DU

Dang tay
rộng đón bình minh
Lung linh giọt nắng
tự tình bên hiên
Sương mai
cỏ biếc trao duyên
Bâng khuâng lữ khách lạc miền lãng du


Rượu bầu
túi nhạc phiêu lưu
Chơi vơi giữa chốn phù du kiếp người
Say men...
thơ dệt cho đời
Liêu xiêu chân bước...hát lời tình ca!


Ngắm nhìn
trời đất bao la
Gót chân phiêu lãng bước qua cõi sầu
Cỏ hoa
rực rở sắc màu
Trái tim thơm ngát hương đầu trinh nguyên


Môi ươm
trái ngọt nụ duyên
Em cao giọng hát bao phiền luỵ tan
Men nồng
xin rót cho tràn
Uống đi ...chừa cái dối gian
...cho đời .


11.12.2017
TT - ĐTNN

LÃNG DU

LÃNG DU

Dang tay
rộng đón bình minh
Lung linh giọt nắng ...

tự tình bên hiên
Sương mai
cỏ biếc trao duyên
Bâng khuâng lữ khách
lạc miền lãng du
Rượu bầu
túi nhạc phiêu lưu
Chơi vơi giữa chốn
phù du kiếp người
Say men...
thơ dệt cho đời
Liêu xiêu chân bước...
hát lời tình ca!


11.12.2017 - TT

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

BUỒN VIỄN XỨ

BUỒN VIỄN XỨ

Tuyết lạnh Đông sang phủ mịt mờ
Mây trời ảm đạm thoáng bơ vơ
Hồn vương đất mẹ đầy nhung nhớ...

Mắt dõi quê cha nỗi mong chờ
Gió rét phương Tây lòng vụn vỡ
Mưa gào hướng Bắc dạ thờ ơ
Chân đi thuở ấy ai đành nỡ
Lạc bước tha hương kiếp sống nhờ


10.12.2017 - TT

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

CHUYỆN CÂY BÚT CHÌ

CHUYỆN CÂY BÚT CHÌ

Cậu bé nhìn bà của mình đang viết thơ. Qua một lúc cậu bé chợt hỏi: "Bà viết câu chuyện về chúng ta hở? Có thể là câu chuyện về cháu? "
"Đúng đó, bà viết về cháu! Nhưng quan trọng hơn những dòng chữ chính là cây bút chì bà đang sử dụng. Mai này khôn lớn nếu cháu giống như nó thì đó là điều rất tốt. "
Cậu bé ngơ ngác nhìn và không tìm được đặc điểm gì ở ngọn bút. "Nó cũng giống như những cây bút khác thôi!"...

"Đó còn tuỳ vào cách nhìn của cháu. Cây bút chì có năm đặc tính. Nếu cháu có thể dùng làm của mình thì cháu sẽ là người sống yên bình trong thế giới này."

"Đặc tính thứ nhất: Cháu có thể làm những điều vĩ đại, nhưng cháu không được quên luôn luôn có một bàn tay dìu dắt cháu. Đó là Thượng Đế và người luôn hướng dẫn cháu trong ý muốn của người.
Đặc tính thứ nhì: Đôi lúc cháu phải ngưng viết và chuốt ngòi. Bút sẽ vì đó mà mòn đi một ít nhưng sau đó sẽ nhọn hơn. Vì thế hãy học hỏi chịu đựng, cháu sẽ trở thành người tốt hơn.
Đặc tính thứ ba: Để sửa lỗi cây bút chì được trang bị thêm miếng gôm. Cháu phải hiểu sửa sai không là chuyện xấu mà là chuyện cần thiết để chúng ta giữ vững con đường chân chính.
Đặc tính thứ tư: Cây bút chì không cần làm bằng gỗ tốt hay đẹp bề ngoài. Chính yếu là ruột bút. Hãy chú ý đến những gì trong tâm hồn cháu.
Cuối cùng là đặc tính thứ năm: Ngọn bút luôn để lại dấu vết. Cháu nên biết rằng, tất cả những chuyện cháu làm trong cuộc đời đều để lại vết tích. Chính vì thế hãy nghĩ kỹ càng khi làm bất cứ một chuyện gì."

Paulo Coelho

Dịch từ Đức ngữ - 12.2017 TT (Thanh Trước)
 

TUYẾT RƠI

TUYẾT RƠI
 
Tuyết rơi phủ
Chiều Đông ủ rũ buồn
Đêm về rét lạnh hồn đơn...

Ngập ngừng song cửa gió mơn man sầu

 
Lầu băng giá
Mộng tan rã nghẹn ngào
Ái ân trôi lạc phương nao
Đôi tay chới với quơ quào! Trống không.

 
Lòng vương nợ
Duyên dang dở vì ai
Đêm về mơ giấc Liêu Trai
Quyện hoà hơi ấm mệt nhoài xác thân

 
Chân lạc lối
Tình mòn mỏi quạnh hiu
Còn đây trống vắng cô liêu
Tuyết rơi thềm vắng...liêu xiêu bóng hình...

 
09.12.2017 - TT

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

VỌNG XỨ

Ảnh: Pham Hoai Nam
VỌNG XỨ

Lạc lõng bơ vơ giữa xứ người
Mơ hoài tiếng vẳng vọng à ơi
Nơi đây mắt lệ lòng thương gởi...

Chốn ấy mi cay xót phận đời
Tuyết phủ Đông sang buồn vợi vợi
Giao mùa gió lạnh thoảng chơi vơi
Tha phương đất khách sầu muôn nỗi
Nấc gọi QUÊ HƯƠNG...bổng nghẹn lời!


06.12.2017 - TT

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

VẤN VƯƠNG

Ảnh: Pham Hoai Nam
VẤN VƯƠNG

Đông về thêm nỗi vấn vương
Không gian sầu lắng chiều sương phủ mờ
Hồn chìm lạc lỏng bơ vơ
Hương yêu nhoà nhạt câu thơ vụng về...


05.12.2017 - TT

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

KHÔNG ANH

KHÔNG ANH

Trời bắt đầu vào Đông! Lạnh! Cái rét ẩm ướt len lén vào thịt da thật khó chịu! Chẳng thà thật lạnh nhưng khô ráo và có nắng, có tuyết thì thoải mái hơn nhiều! Giờ cứ âm u cả ngày, không mưa thì sương mù, mặt trời trốn mất không ló mặt! Ý thơ cũng trốn mất luôn! Chẳng biết làm gì, nghe nhạc viết bậy bạ vài dòng!
Không biết từ bao giờ tôi có thói quen viết mỗi ngày. Không thơ thì cũng văn! Ghiền như ghiền thuốc phiện! Không viết cảm thấy thiếu một cái gì ấy!
Bài Indigo của...
Yiruma không đủ buồn, không ray rức hay da diết như những bài nhạc cổ điển khác tôi thường nghe! Âm điệu của Guitare và Piano hoà lẫn vào nhau! Chậm chậm đều đều như ru ngủ! Vừa đủ để thả hồn vào mông lung, mơ mộng! Và đủ để tôi nhớ đến anh...đến phiên chợ Noel năm nào...Mới đó mà đã hai năm!
Chợ Noel mở được hơn tuần rồi! Đâu đâu cũng giăng đèn rực rỡ! Những gian hàng nho nhỏ bài biện đủ thứ đồ thủ công nghệ! Thêm những gian hàng ăn uống! Tôi mê chợ Noel! Thật ra không có gì tôi muốn mua nhưng tôi thích cái không khí vui tươi, ấm cúng ở đó! Trời đang lạnh cóng tay mà mua một ly rượu nóng cầm uống, vừa ấm tay, vừa ấm lòng thì nhất rồi! Năm đó có anh cùng đi với tôi...
Vẫn câu nói: "Có gì vui rủ anh đi với cưng!" Tôi rủ anh đi chợ Noel! Trời hôm đó không có tuyết nhưng đủ lạnh! Anh đến đón tôi rồi cùng đi với tôi đến chợ Noel ở Düsseldorf. Lượn hết gian hàng này đến gian hàng khác, ngó hết cái này lại sờ đến cái kia, vui như trẻ nít! Anh vui lắm, còn bảo tôi lựa cho anh chiếc đèn kéo quân bé tí để làm kỷ niệm! Chúng tôi cùng uống rượu hâm nóng, ăn ba cái đồ lặt vặt bán ở đó! Với ly rượu nóng trên tay ra bờ sông đứng nhìn trời nước, anh tâm sự cùng tôi! Kể cho nhau nghe để vơi bớt ưu phiền! Kể cho nhau nghe để thấy lòng ấm hơn, chớ thật ra có những chuyện chỉ nghe rồi để đó không giải quyết được gì. Và chỉ có mỗi một lần đó thôi, anh cùng tôi đi chợ Noel!
Năm sau, năm nay và còn nhiều năm nữa...chợ Noel năm nào cũng có, mà anh thì đã không còn! Cả một tấm hình kỷ niệm cũng không có...Chẳng quan trọng...vì anh vẫn mãi mãi trong lòng tôi! Vẫn với nụ cười lỏn lẻn ngày nào, vẫn tiếng cưng thân thương anh dành cho tôi! Em gái lại nhớ đến anh nữa rồi...
Đăng lại vài tấm hình năm đó! Có một tấm tôi chụp phía sau lưng anh! Hình như ngay lúc đó cảm giác chia ly mất mát đã tiềm tại! Một dáng người thân quen...không thấy mặt, không hiện hữu thật sự...như tiếng chuông điện thoại reo hôm nào sau khi anh mất...bắt lên, nhìn thấy tên anh, hình anh...nhưng bên kia đường dây chỉ là một sự im lặng trống không...


04.12.2017 - TT

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

BỐN NGỌN NẾN

BỐN NGỌN NẾN

Bốn ngọn nến cháy sáng trên vòng hoa mùa vọng. Không gian thật yên tĩnh, yên tĩnh đến độ có thể nghe trò chuyện của những ngọn nến.
Ngọn nến thứ nhất thở dài và nói: "Tôi là Hoà Bình. Ánh sáng của tôi mang đến sự an lành, nhưng người đời không gìn giữ hoà bình, họ không muốn có tôi!" Ánh sáng của ngọn nến dần dần yếu đi và cuối cùng tắt hẳn.
...
Ngọn nến thứ hai lung linh và nói: "Tôi là Niềm Tin nhưng tôi cảm thấy mình thừa thãi. Loài người không còn Đức tin và tôi không còn ý nghĩa gì để tiếp tục cháy sáng." Một cơn gió thoảng qua và ngọn nến vụt tắt.
Buồn bã ngọn nến thứ ba lên tiếng: "Tôi là Tình Yêu. Tôi không còn đủ sức để cháy sáng. Loài người đã trở nên quá ích kỷ. Họ chỉ nhìn thấy chính mình mà không nhìn thấy những người thân yêu chung quanh họ." Và với một tia sáng cuối cùng loé lên, ánh nến này cũng tắt hẳn.
Một cậu bé bước vào, ngạc nhiên nhìn những ngọn nến rồi nói: "Ồ, bọn ngươi cần phải cháy sáng chớ không phải tắt hết như thế này! " và bật khóc.
Ngọn nến thứ tư lên tiếng: "Này cậu bé đừng sợ. Bởi vì khi nào tôi còn cháy sáng thì chúng ta vẫn còn có thể thắp sáng lại những ngọn nến khác. Tôi là Hy Vọng."
Với một que gỗ nhỏ cậu bé mang ánh lửa từ Hy Vọng thắp sáng lại những ngọn nến khác để Hoà Bình, Niềm Tin và Tình Yêu được sống trở lại.

TT xin mạn phép dịch một câu chuyện nhỏ từ tiếng Đức.
03.12.2017 - TT

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

VẦN THƠ DANG DỞ

Ảnh: Pham Hoai Nam
VẦN THƠ DANG DỞ

Ta buồn dệt lại những vần thơ
Góp nhặt ưu tư khắc khoải chờ
Kỷ niệm xa xưa còn đọng nhớ...

Hương yêu thuở ấy chẳng phai mờ
Dòng đời nghiệt ngã tan duyên nợ
Phận số u hoài đứt đoạn tơ
Thổn thức canh khuya sầu mộng vỡ
Cô phòng quạnh quẽ lạc trời mơ


02.12.2017 - TT

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

SẦU ĐÔNG

Ảnh: Pham Hoai Nam
SẦU ĐÔNG

Đông về tim giá lạnh
Nỗi cô quạnh bủa vây
Tình trôi theo những áng mây...

Lẻ loi gối chiếc đêm gầy héo hon


Yêu chưa tròn giấc mộng
Đời dậy sóng ngập tràn
Ái ân bọt nước vỡ tan
Thuyền yêu chìm đắm ngút ngàn nhớ thương


Tơ tình vương sầu nỗi
Đường trăm lối lạc loài
Uyên Ương gãy cánh lìa đôi
Đông sang giá buốt hồn côi dật dờ


Gởi hồn thơ tâm sự
Gieo vần nhớ âm chờ
Thương câu lục bát bơ vơ
Luyến lưu một giấc mộng hờ! Tim đau...


01.12.2017 - TT

TẠI...BỞI...VÌ...THƠ

TẠI...BỞI...VÌ...THƠ

Ngớ ngẩn bao lần cũng tại thơ
Cơm khê cá khét bởi lờ mờ
Đường thi lộn xộn hoài không nhớ...

Lục bát lăng xăng kiếm nãy giờ
Tứ tuyệt đôi câu mình tưởng bở
Vài dòng bát cú thật lơ mơ
Này ta vướng phải đành mang nợ
Trả hết cho đời thắm mộng...hơ...
...hơ hơ hơ...


01.12.2017 - TT