Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

MỘNG PHÙ DU

Ảnh: Pham Hoai Nam
MỘNG PHÙ DU

Đường xưa lối cũ khuất sương mù
Nhạt nắng bên thềm thoảng tiếng ru
Kỷ niệm hương yêu hòa giấc ngủ

Hồn chìm dĩ vãng mộng phù du


29.11.2017 - TT

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

TA

TA

Ta vẫn là ta giữa đất trời
Vẫn cười vẫn hát vẫn vui chơi
Mặc cho nhân thế nhiều hờn dỗi...

Ta vẫn rong chơi giữa cuộc đời...


28.11.2017 - TT

MỘT NGÀY

Ảnh: Pham Hoai Nam
MỘT NGÀY

Một ngày
Sáng
Tối ...

Trưa
Chiều
Trong ta bao nỗi cô liêu chất chồng
Nhớ thương
Hờn dỗi bằng không
Trăng tàn đêm tận mộng lòng nhạt phai
Một ngày
Mưa
Nắng
Đổi thay
Mới vừa ngọt mật...đắng cay cận kề
Tim đau
Bừng tỉnh cơn mê
Nửa đời một bóng đi về đơn côi
Một ngày
Giông
Bão
Tơi bời
Thuyền yêu lạc bến chơi vơi giữa dòng
Một ngày
Chìm đắm mênh mông
Phù du một kiếp hư không! Ta về...


28.11.2017 - TT

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

BIỂN

BIỂN

Biển chiều quạnh quẽ nhuốm tơ vương
Biển cuộn trào dâng nỗi đoạn trường
Biển vẫn âm thầm mang mộng tưởng...

Biển còn dậy sóng chở yêu đương
Biển than gió quyện từ muôn hướng
Biển thét mây trôi khắp nẻo đường
Biển đợi chờ ai lòng nặng vướng
Biển sầu cát phủ ngập bờ thương...


27.11.2017 - TT

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

KIẾP NGƯỜI

KIP NGƯỜI

Lạc trôi
giữa chốn dòng đời
Trăm năm một kiếp con người là bao...

Khóc cười
thân phận lao đao
Ngàn năm rồi cũng xanh xao...nấm mồ!

PHÙ DU

Phù du
cát bụi là đây
Xác thân vùi với tháng ngày dần xa
Bon chen
giữa chốn ta bà
Cuối đời vốn cũng chỉ là...hư không!


26.11.2017 - TT

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

GAI GÓC

GAI GÓC

Đúng là mang nợ! Nghĩ viết một ngày mà đã ngứa tay ngứa chân đứng ngồi không yên...như thiếu một cái gì ấy! Nhớ người yêu cũng chưa đến nỗi bức rức như thế này!
Tôi rất hiếu động, ít khi nào chịu ngồi yên, chỉ có sách vở mới giữ tôi ngồi yên để đọc thôi! Hồi bé cũng rắn mắc khỏi chê! May cho người khác và xui cho tôi là vì bệnh suyển nặng nên không có mấy khi khỏe để phá phách! Nói vậy chớ cũng có nhiều chuyện đủ để nhớ đời!
Quê tôi nổi tiếng về hoa kiểng! Giờ có...
làng hoa Sadec, xưa có vườn hồng Tư Tôn! Khách yêu hoa mọi nơi đến Sadec đều ghé đến vườn hồng. Ba tôi cũng là người yêu hoa cỏ! Hồng nhà tôi trồng không thua gì vườn hồng! Ngoài hồng ra còn nhiều loại hoa khác mà ba tôi đã sưu tầm khắp nơi đem về! Đặc biệt nhất là xương rồng!
Trồng xương rồng rất công phu! Không phải đất cát nào cũng trồng được! Phải có đất, có cát và nhất là phải đủ chất vôi! Tôi thường giúp ba mẹ pha trộn đất trồng xương rồng. Xương rồng không thì cũng chẳng có gì đặc sắc! Ghép giống với nhau cho đủ màu! Cây chính gốc phải đủ mạnh để nuôi xương rồng con! Nhà tôi có hơn trăm chậu! Rất đẹp! Ba tôi cho lên giàn để khách đến xem dể chọn lựa! Và tôi thì có dịp "cận kề" với cái giàn xương rồng này!
Thời niên thiếu của tôi chưa có máy vi tính và những đồ chơi điện tử khác! Con nít giàu trí tưởng tượng hơn bây giờ nhiều! Cỏ cây hoa lá...cái chi cũng có thể làm đồ chơi được! Tôi cũng không ngoại lệ! Thêm tánh tình nghịch ngợm nên hay bài trò mới lạ!
Có ai còn nhớ vỏ dừa khô dùng để làm gì không? Vỏ dừa khô chặc ra dùng để nhóm lửa bắt rất nhanh! Còn dùng làm hia đi thì...rất tai hại!!!
Không hiểu lúc đó tôi nghĩ gì mà lấy vỏ dừa khô cắt ra hai miếng vừa vặn như đôi dép rồi dùng làm hia đi khắp nhà, khắp sân. Nhìn giống như mấy đôi hia của đào kép hát bội, hát cải lương. Nói là đi chớ thật ra chỉ để chân lên đó rồi lết lết chớ đi đứng gì! Vậy mà thích, vậy mà vui! Có điều hia này đi dể trợt lắm!
Chuyện gì đến rồi sẽ đến! Mang hia đi ngang giàn xương rồng của ba tôi thì trợt té, ngã cả người vào...giàn xương rồng! Ui trời đất ơi...ngã không đau, nhưng cả cánh tay tôi đầy gai xương rồng...lớn bé gì đủ cả! Như con nhím! Làm sao bây giờ! Để vậy sẽ bị làm độc, phải nhổ ra hết thôi! Ba mẹ tôi hai người lấy nhíp nhổ gai cho tôi...cả trăm cả ngàn cái gai!!! Con nhỏ không dám khóc, sợ bị la. Tốn cả mấy tiếng đồng hồ mới nhổ sạch! Tởn tới già, không dám đi hia vỏ dừa nữa...
Tôi nghĩ lúc đó ba mẹ tôi nhổ gai chưa hết...nên bây giờ đôi lúc tôi "gai góc"! Dư âm của gai xương rồng còn sót lại...


25.11.2017 - TT

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

TRĂNG TÀN

TRĂNG TÀN
Ảnh: Pham Hoai Nam


Trăng tàn...
khuất lẫn chân mây
Mộng trôi theo những ...

cơn say rã rời
Trăng tàn...
chợt tỉnh hồn côi
Quyện cùng chăn gối
hơi người còn vương
Trăng tàn...
cỏ đọng màn sương
Thoảng bay trong gió
vị hương ái tình
Trăng tàn...
theo ánh bình minh
Đôi tay hụt hẩng
quanh mình. Trống không!
Trăng tàn...
sầu ngập cõi lòng
Men yêu chưa đượm
xa trông bóng người...


23.11.2017 - TT

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

ĐOẠN TRƯỜNG CA

ĐOẠN TRƯỜNG CA

ĐOẠN TRƯỜNG một khúc ai gieo...
Cung THƯƠNG cung OÁN sầu reo rắc sầu
CHỨC NGƯU đỗ lệ mùa Ngâu
Sông NGÂN chia cách đôi đầu tơ vương


Đêm đêm tiếng sáo chàng TRƯƠNG
Ru êm giấc điệp MỴ NƯƠNG gác vàng
Duyên tình lắm nỗi trái ngang
Lệ rơi CHÉN NGỌC tim chàng tan theo


ANH ĐÀI thân gái học đèo
Sân trường vương vấn phận nghèo chàng LƯƠNG
Tàn rồi giấc mộng UYÊN ƯƠNG
Tuyền đài chung mộ CHÚC-LƯƠNG bướm ngà


Lắm điều cay đắng xót xa
Hồng nhan một thuở vốn là truân chuyên
Tơ hồng NGUYỆT LÃO xe duyên
Lạc kim lộn mối gây thiên HẬN TÌNH


CHIÊU QUÂN gảy khúc biệt kinh
TRẦM NGƯ LẠC NHẠN thương mình ly hương
Còn bao nhiêu nỗi đoạn trường
Má hồng phận bạc chuyện thường thế nhân


THUÝ KIỀU trôi dạt bao lần
Thanh lâu vừa thoát vướng nàn thanh y
ĐOẠN TRƯỜNG khúc tấu ai bi
Hoa rơi ngọc nát còn ghi câu thề


Đọc thiên tình sữ tái tê
Trót mang phận gái ê chề thế sao?!
...........
"Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"

---------------------------------------
GIAI NHÂN TỰ CỔ NHƯ DANH TƯỚNG
BẤT HỨA NHÂN GIAN KIẾN BẠCH ĐẦU


22.11.2017 - TT

GÁC BỎ

GÁC BỎ

Lặng lặng thinh thinh khó khó gì
Hờn hờn giận giận để chi chi
Tranh tranh chấp chấp đành đành chỉ

Oán oán ân ân chẳng chẳng ghì
Thuận thuận hoà hoà tâm phỉ phỉ
Quên quên bỏ bỏ chớ ghi ghi
Cười cười nói nói vui vui nhỉ
Lãng lãng du du thỏa thỏa vì...

 
22.11.2017 - TT

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

VƯƠNG

Ảnh: Pham Hoai Nam
VƯƠNG

Nắng vương
giọt nắng bên thềm
Tóc mây vương sợi rũ mềm bờ vai


Đàn vương
khúc nhạc bi ai
Mộng vương gối mỏng đêm dày. Lạc trôi


Tình vương
đọng lại khoé môi
Sầu vương ngấn lệ chơi vơi não nề


Tơ vương
sợi rối lê thê
Hồn vương bóng chiếc bên lề quạnh hiu


Đời vương
bao nỗi cô liêu
Ta còn vương một câu yêu chưa tròn...!!!


21.11.2017 - TT

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

KỶ NIỆM

 
KỶ NIỆM

Hôm nay đọc nhiều bài về thầy cô trường lớp, thật hay, thật cảm động! Thời học trò phải nói có rất nhiều kỷ niệm đẹp! Tôi nhớ buổi học đầu tiên trong đời! Không phải ở trường đâu nhé mà trong một hiên nhà hàng xóm.
Lúc đó tôi còn bé lắm! Chưa đủ tuổi đi học mà đã mê sách! Đọc một mình chưa được cứ phải đợi có người đọc hay kể cho mình nghe! Thật phiền phức! Vì vậy tôi đòi đi học, ai nói sao cũng không chịu! Nhưng đòi thì đòi vậy, đâu trường nào chịu nhận vì ...chưa đủ tuổi! Rốt cuộc ba tôi đề nghị cho tôi đi học trường làng!
Mang tiếng trường làng chớ thật ra lớp học là hiên nhà của một gia đình lối xóm! Chỉ có một cái bàn và vài ba chiếc ghế đẩu thấp, thứ ghế mà người ta ngồi ngoài chợ ăn hàng! Thầy dạy là một giáo viên về hưu: ông giáo Cội. Học trò là bà con lối xóm, ai không biết đọc, biết viết có thể đến đó học! Nói vắn tắc lớp dạy người mù chữ! Mặc kệ, tôi cũng mù chữ mà! Nghe được đi học, mừng hết lớn! Hăng hái lắm! Ba tôi sắm cho tôi quyển vở và cây bút chì! Ôi chao, những trang giấy mới thơm phức! Có ai còn nhớ mùi gỗ của cây bút chì mới được chuốt không? Riêng tôi thì không thể quên được mùi này! Tất cả đã sẳn sàng, hôm sau có thể đi học được rồi! Buổi chiều trước đó tôi nôn nóng bao nhiêu thì sáng hôm sau lại "khớp" bấy nhiêu.
Bà nội tôi dắt tôi đến lớp học! Nhìn thấy ông giáo cao lớn (tôi bé nên thấy ai cũng cao lớn), các bác các cô...cũng cao lớn, tôi chùn chân, muốn đi về! Nhưng sợ "mất mặt". Đòi đi học cho dữ mà lại đi về vậy, coi sao được. Ở lại học...nhưng có điều kiện: bà nội phải ngồi cạnh bên!!! Ông giáo và bà nội tôi cũng hết cách! Thế là từ hôm đó ngày nào tôi cũng "dắt" bà nội đi học.
Không nhớ đi học được bao lâu, chỉ nhớ khi đọc và viết được chút chút thì tôi "ra trường"! Tôi vui mừng vì tự đọc sách được! Bà nội tôi mừng vì khỏi phải đi học mỗi ngày! Ông giáo chắc cũng trút gánh nặng vì không phải dạy con nhỏ ngang ngược như tôi.
Ôi...kỷ niệm ngày nào...

20.11.2017 - TT

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

NGẪM

Ảnh: Pham Hoai Nam
NGẪM

Chiều Đông tuyết phủ dạ ơ hờ
Chạnh nghĩ đời mình luống ngẩn ngơ
Dĩ vãng âu sầu nào kẻ nhớ ...

Tương lai hụt hẫng có ai ngờ
Nghìn năm cát bụi hoà hơi thở
Vạn kiếp phong trần lạc ý thơ
Chợt thấy hồn tan muôn mảnh vỡ
Tim trầy rướm máu chỉ còn xơ...


19.11.2017 - TT

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

QUẢ TÌNH

QUẢ TÌNH

Ngỡ ngàng
lạc bước đắm say
Thiên Đường chốn ấy ...

nơi này phải chăng?
Ngọt ngào
quả cấm mời ăn
Mặc cho nhân thế
cách ngăn lưới rào
Thả buông
chăn lệch gối nhàu
Mây trôi gió đẩy
mộng vào thiên thai
Hồn chìm
trong giấc Liêu Trai
Hoa rơi bướm lạc
ngất ngây men tình
....
Nhạt vàng
tia nắng bình minh
Đỏ phơi trên đất quả tình...Lóc lăn!

18.11.2017 - TT