Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2020

MỘNG LẠC

MỘNG LẠC

Chiều nghiêng...
rót nhớ vào đêm
Trăng non hờ hững

bên thềm lặng rơi

Men cay
chuốc cạn hương đời
Mềm môi giọt đắng
sầu khơi ngấn sầu

Đêm nghiêng...
Mộng lạc...
Hồn đau...!

18.07.2020
TT-Thanh Trước


MƯA PHỐ NÚI

MƯA PHỐ NÚI

Mưa phố núi...chiều nay sầu cô quạnh
Giọt đời rơi tí tách lạnh hồn đơn
Những chuyến xe lăn lăn...nhịp dỗi hờn

Màu kỷ niệm đắm chìm cơn giông bão

Khung ký ức còn đậm vương màu áo
Tím hoàng hôn...tím ảo não trời thơ
Phố đợi đâu...?! Sao ta lại vẫn chờ
Chưa lần hẹn...vu vơ lời ly biệt!

Mưa phố núi...chiều nay sầu da diết
Phiến đá mòn biền biệt vết chân chim
Cánh thiên di mờ khuất biết đâu tìm
Heo hút chợt theo đêm chầm chậm xuống

Mưa sầu ngập...Giọt tình ta lỡ uống...!

18.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2020

TRINH NỮ

TRINH NỮ

Tím dại hoàng hôn sầu mi khép
Ve vuốt ngọc ngà gió nhẹ lay
Tơ trinh động khẽ...khuôn dường thẹn

Đợi gót Quân Vương thấm mộng dài...

16.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

LAN

LAN

Trắng nuột...
Nhành Lan sắc hương nồng
Say hồn lữ khách...

Giọt tình đong
Trinh nguyên đượm thắm
Đêm tràn mộng
Ngọt giấc mơ yêu
Ngất cõi lòng...

15.07.2020
TT-Thanh Trước

HƯƠNG LAN

HƯƠNG LAN

Tím thẫm nụ yêu chiều sương khói
Hương Lan tỏa ngát mộng đêm về
Người xa, bóng lẻ...sầu vương mối

Lạc giấc miên trường...cõi hồn mê...

15.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020

MẮT TÍM

MẮT TÍM

Tím cả hoàng hôn nhuốm dại khờ
Tím sầu mắt biếc lạc hồn thơ
Tím khung kỷ niệm tràn niềm nhớ

Tím dấu thời gian đọng nỗi chờ
Tím nhạt hương yêu chiều Hạ úa
Tím nhoà sắc lá buổi Thu mơ
Tím câu hẹn ước Đông cô tịch
Tím mộng Xuân trôi lệ xót mờ.

13.07.2020
TT-Thanh Trước

MẤT TIM...

MẤT TIM...

Em mắt tím...
Anh tim vừa đánh mất
Loay hoay tìm

vờ vật cả chiều mơ
Tim lóc lăn
trong góc tối đợi chờ
Em hờn dỗi...
Anh âu lo thờ thẫn

Em mắt tím...
Anh tìm tim...lận đận
Lỡ mất rồi...
Em giận...
Tính sao đây?!
“Trái tim con
xin mi chớ đọa đày
Cho mắt tím
Mi cay sầu ủ rũ”

Em mắt tím...
Anh mất tim...
Thúc thủ!

13.07.2020
TT-Thanh Trước

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

THẾ LÀ...

THẾ LÀ...

Thế là...
Vỡ mảnh trăng thề
Lạc loài cơn mộng...ủ ê giấc gầy 


Thế là...
Men đắng rượu cay
Mông lung khói thuốc...
Sầu vây nặng sầu

Nửa đời
Nửa cuộc tình...đau
Nửa đêm trăn trở nhạt nhàu phấn hương

Đàn ai tấu khúc vô thường
Nhịp đời lỡ bước
Còn vương...
Thế là...!

12.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

LỆ...

LỆ...

Lệ đong...
chiều sương khói
Mây tím

phủ hoàng hôn
Rêu xanh mờ lối cỏ
Nghe hoang phế ngập hồn

Lệ tràn...
đêm cô quạnh
Gió ru
giấc mộng hời
Mưa thu chừng than thở
Dấu yêu nào phai phôi...?

11.07.2020
TT-Thanh Trước


Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020

MI SẦU

MI SẦU

Đêm...
Lạc loài trống vắng
Sương...

Đẫm ướt vai gầy
Rêu xanh ngời lối đợi
Xót xa tràn chân mây

Môi khát bờ môi lạ
Khô nỗi nhớ đã từng
Say...
Hồn say
Hương lỡ
Lệ...mi sầu rưng rưng...

09.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

TRĂNG LẠNH

TRĂNG LẠNH

Men nồng giọt đắng say tình lỡ
Cạn chén vô thường xót hợp tan
Môi khô cháy bỏng tim rạn vỡ

Câu thơ đứt đoạn...cuộc yêu tàn

Ngồi ôm chiếc bóng thời gian bạc
Ký ức mơ hồ gọi giấc đêm
Trở mình nghe tiếng đời vang vọng
Một cõi chiêm bao...thoảng qua thềm

Sương khuya đẫm ướt đêm mộng mị
Lạc giấc thiên đường lệ xót xa
Gió ru cơn gió...đời hoang phế
Lạnh mảnh trăng thề...lạnh hồn ta...!

08.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

MÙA RƠI

MÙA RƠI

Từ khi bướm rộn vườn Xuân
Thướt tha áo tà nguyệt bạch
Hương trinh đắm hồn lữ khách 

Vần thơ lưu luyến tự tình

Hoa cười tươi ánh bình minh
Nắng hong cỏ mềm gót Hạ
Gió vờn ru câu lơi lã
Thẹn thùng sắc thắm nụ yêu

Thu sang tím nhuộm loan chiều
Lá phơi lối mòn xác đỏ
Rưng rưng mưa sầu gọi nhớ
Nguyệt cầm vọng tiếng thở than

Tuyết bay lạnh giấc Đông tràn
Thềm hoang bóng đời hiu quạnh
Men cay giọt trần sóng sánh
Lạc loài...mùa bỗng lặng rơi...!

06.07.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

BẢN HỢP ÂM HOANG DẠI

BẢN HỢP ÂM HOANG DẠI

Cô bé kéo chiếc khăn choàng tím quấn vào cổ, tay cầm quyển sách ngồi lên chiếc xích đu, mắt nhìn về phía ven rừng bên kia cánh đồng như đang chờ đợi ai. Và từ cánh rừng sâu thẳm ấy cũng có một đôi mắt hoang dã, u buồn đang nhìn cô bé...thiết tha chờ đợi. Khoảng cách mênh mông của cánh đồng rộng l...
ớn không ngăn được họ, sự khác biệt giữa người và thú không ngăn được tâm hồn họ đến với nhau...cô độc, nuối tiếc, cảm thông!

Từ nhỏ cô bé đã được nghe mọi người kể về một đàn sói hung hăng, độc chiếm khu rừng! Không ai dám vào đó săn bắn! Nhưng chúng không bao giờ vượt qua cánh đồng vào làng phá hoại! Chúng chỉ ngăn cản không cho ai vào rừng săn thú, đốn cây! Thủ lãnh đàn sói đêm đêm đứng ở ven rừng cất tiếng tru như cảnh cáo mọi người! Nhiều năm trôi qua...nước sông không phạm nước giếng...người trong làng dần dần quen với tiếng sói hằng đêm!

Rừng xanh âm u, đồng ruộng phì nhiêu. Rất tiếc tham vọng con người không dừng lại! Không yên phận với mái tranh ruộng rẩy...nhà cửa, công xưởng càng lúc càng được xây nhiều hơn và đương nhiên gổ đá cũng cần nhiều hơn! Họ thuê người đốn cây, thuê những thợ săn chuyên nghiệp diệt sói! Từng gốc cây lần lượt ngã xuống, từng con sói lần lượt bị giết chết hay bị bắt! Tiếng sói tru không còn chỉ lúc vào đêm mà cả ban ngày, lẫn cùng tiếng súng đạn! Cho đến một ngày...không còn tiếng súng...cũng không còn tiếng sói! Rừng xanh thay chủ!

Cây rừng mỗi ngày một thưa dần...những ngôi nhà với những khu vườn nho nhỏ dần dần biến mất thay vào đó là những biệt thự và cao ốc mỗi lúc một nhiều! Chỉ còn lại ngôi nhà bé nhỏ cuối thôn, hình như cũng bị lãng quên như khu rừng xanh um ngày trước cũng bị lãng quên...và cô bé, với quyển sách trên tay...ngày ngày ra ngồi trên chiếc xích đu cũ kỹ, nhìn sang khu rừng giờ đã hoang tàn mà nuối tiếc, đợi chờ.

Bên kia cánh rừng, con sói đầu đàn còn sống sót lê tấm thân chi chít vết sẹo, cô độc, lẫn núp sau những hàng cây tiếc thương cho mảnh đất quê hương bị tàn phá, đồng đội bị tàn sát! Đôi lúc nó ước mình cũng chết đi trong trận chiến...nhưng nó vẫn sống! Kiêu hùng dù đầy thương tích! Bất giác nó cất tiếng tru lên! Tiếng tru oai dũng nhưng cũng không kém phần bi thương! Cô bé bật đứng dậy, gương mặt rạng rỡ, không ngăn được xúc động, cô lấy tay làm loa và cũng hú lên đáp lại tiếng gọi của rừng xanh!

Không...không phải tất cả đã mất! Rừng xanh vẫn còn đó, tiếng sói vẫn còn đây và vẫn còn một trái tim nhỏ bé biết yêu quí tiếc thương cho một thời oanh liệt đã qua! Tiếng kêu của họ, một người, một thú hoà quyện vào nhau như đang xoa dịu nỗi đau cho nhau. Từ đó mỗi lúc hoàng hôn mọi người đều nghe tiếng sói tru, người hú như một hợp âm của dòng nhạc lưu vong...khắc khoải, ray rức, tiếc thương, hoài vọng...

Rồi sẽ có một ngày ca khúc này tắt lịm, không còn ai nhớ đến họ...Cũng chẳng hề gì, chỉ mong họ đến được bên nhau dù bất cứ nơi nào!

03.07.2020
TT-Thanh Trước