BẢN HỢP ÂM HOANG DẠI
Cô bé kéo chiếc khăn choàng tím quấn vào cổ, tay cầm quyển sách ngồi lên chiếc xích đu, mắt nhìn về phía ven rừng bên kia cánh đồng như đang chờ đợi ai. Và từ cánh rừng sâu thẳm ấy cũng có một đôi mắt hoang dã, u buồn đang nhìn cô bé...thiết tha chờ đợi. Khoảng cách mênh mông của cánh đồng rộng l...ớn không ngăn được họ, sự khác biệt giữa người và thú không ngăn được tâm hồn họ đến với nhau...cô độc, nuối tiếc, cảm thông!
Từ nhỏ cô bé đã được nghe mọi người kể về một đàn sói hung hăng, độc chiếm khu rừng! Không ai dám vào đó săn bắn! Nhưng chúng không bao giờ vượt qua cánh đồng vào làng phá hoại! Chúng chỉ ngăn cản không cho ai vào rừng săn thú, đốn cây! Thủ lãnh đàn sói đêm đêm đứng ở ven rừng cất tiếng tru như cảnh cáo mọi người! Nhiều năm trôi qua...nước sông không phạm nước giếng...người trong làng dần dần quen với tiếng sói hằng đêm!
Rừng xanh âm u, đồng ruộng phì nhiêu. Rất tiếc tham vọng con người không dừng lại! Không yên phận với mái tranh ruộng rẩy...nhà cửa, công xưởng càng lúc càng được xây nhiều hơn và đương nhiên gổ đá cũng cần nhiều hơn! Họ thuê người đốn cây, thuê những thợ săn chuyên nghiệp diệt sói! Từng gốc cây lần lượt ngã xuống, từng con sói lần lượt bị giết chết hay bị bắt! Tiếng sói tru không còn chỉ lúc vào đêm mà cả ban ngày, lẫn cùng tiếng súng đạn! Cho đến một ngày...không còn tiếng súng...cũng không còn tiếng sói! Rừng xanh thay chủ!
Cây rừng mỗi ngày một thưa dần...những ngôi nhà với những khu vườn nho nhỏ dần dần biến mất thay vào đó là những biệt thự và cao ốc mỗi lúc một nhiều! Chỉ còn lại ngôi nhà bé nhỏ cuối thôn, hình như cũng bị lãng quên như khu rừng xanh um ngày trước cũng bị lãng quên...và cô bé, với quyển sách trên tay...ngày ngày ra ngồi trên chiếc xích đu cũ kỹ, nhìn sang khu rừng giờ đã hoang tàn mà nuối tiếc, đợi chờ.
Bên kia cánh rừng, con sói đầu đàn còn sống sót lê tấm thân chi chít vết sẹo, cô độc, lẫn núp sau những hàng cây tiếc thương cho mảnh đất quê hương bị tàn phá, đồng đội bị tàn sát! Đôi lúc nó ước mình cũng chết đi trong trận chiến...nhưng nó vẫn sống! Kiêu hùng dù đầy thương tích! Bất giác nó cất tiếng tru lên! Tiếng tru oai dũng nhưng cũng không kém phần bi thương! Cô bé bật đứng dậy, gương mặt rạng rỡ, không ngăn được xúc động, cô lấy tay làm loa và cũng hú lên đáp lại tiếng gọi của rừng xanh!
Không...không phải tất cả đã mất! Rừng xanh vẫn còn đó, tiếng sói vẫn còn đây và vẫn còn một trái tim nhỏ bé biết yêu quí tiếc thương cho một thời oanh liệt đã qua! Tiếng kêu của họ, một người, một thú hoà quyện vào nhau như đang xoa dịu nỗi đau cho nhau. Từ đó mỗi lúc hoàng hôn mọi người đều nghe tiếng sói tru, người hú như một hợp âm của dòng nhạc lưu vong...khắc khoải, ray rức, tiếc thương, hoài vọng...
Rồi sẽ có một ngày ca khúc này tắt lịm, không còn ai nhớ đến họ...Cũng chẳng hề gì, chỉ mong họ đến được bên nhau dù bất cứ nơi nào!
03.07.2020
TT-Thanh Trước
Cô bé kéo chiếc khăn choàng tím quấn vào cổ, tay cầm quyển sách ngồi lên chiếc xích đu, mắt nhìn về phía ven rừng bên kia cánh đồng như đang chờ đợi ai. Và từ cánh rừng sâu thẳm ấy cũng có một đôi mắt hoang dã, u buồn đang nhìn cô bé...thiết tha chờ đợi. Khoảng cách mênh mông của cánh đồng rộng l...ớn không ngăn được họ, sự khác biệt giữa người và thú không ngăn được tâm hồn họ đến với nhau...cô độc, nuối tiếc, cảm thông!
Từ nhỏ cô bé đã được nghe mọi người kể về một đàn sói hung hăng, độc chiếm khu rừng! Không ai dám vào đó săn bắn! Nhưng chúng không bao giờ vượt qua cánh đồng vào làng phá hoại! Chúng chỉ ngăn cản không cho ai vào rừng săn thú, đốn cây! Thủ lãnh đàn sói đêm đêm đứng ở ven rừng cất tiếng tru như cảnh cáo mọi người! Nhiều năm trôi qua...nước sông không phạm nước giếng...người trong làng dần dần quen với tiếng sói hằng đêm!
Rừng xanh âm u, đồng ruộng phì nhiêu. Rất tiếc tham vọng con người không dừng lại! Không yên phận với mái tranh ruộng rẩy...nhà cửa, công xưởng càng lúc càng được xây nhiều hơn và đương nhiên gổ đá cũng cần nhiều hơn! Họ thuê người đốn cây, thuê những thợ săn chuyên nghiệp diệt sói! Từng gốc cây lần lượt ngã xuống, từng con sói lần lượt bị giết chết hay bị bắt! Tiếng sói tru không còn chỉ lúc vào đêm mà cả ban ngày, lẫn cùng tiếng súng đạn! Cho đến một ngày...không còn tiếng súng...cũng không còn tiếng sói! Rừng xanh thay chủ!
Cây rừng mỗi ngày một thưa dần...những ngôi nhà với những khu vườn nho nhỏ dần dần biến mất thay vào đó là những biệt thự và cao ốc mỗi lúc một nhiều! Chỉ còn lại ngôi nhà bé nhỏ cuối thôn, hình như cũng bị lãng quên như khu rừng xanh um ngày trước cũng bị lãng quên...và cô bé, với quyển sách trên tay...ngày ngày ra ngồi trên chiếc xích đu cũ kỹ, nhìn sang khu rừng giờ đã hoang tàn mà nuối tiếc, đợi chờ.
Bên kia cánh rừng, con sói đầu đàn còn sống sót lê tấm thân chi chít vết sẹo, cô độc, lẫn núp sau những hàng cây tiếc thương cho mảnh đất quê hương bị tàn phá, đồng đội bị tàn sát! Đôi lúc nó ước mình cũng chết đi trong trận chiến...nhưng nó vẫn sống! Kiêu hùng dù đầy thương tích! Bất giác nó cất tiếng tru lên! Tiếng tru oai dũng nhưng cũng không kém phần bi thương! Cô bé bật đứng dậy, gương mặt rạng rỡ, không ngăn được xúc động, cô lấy tay làm loa và cũng hú lên đáp lại tiếng gọi của rừng xanh!
Không...không phải tất cả đã mất! Rừng xanh vẫn còn đó, tiếng sói vẫn còn đây và vẫn còn một trái tim nhỏ bé biết yêu quí tiếc thương cho một thời oanh liệt đã qua! Tiếng kêu của họ, một người, một thú hoà quyện vào nhau như đang xoa dịu nỗi đau cho nhau. Từ đó mỗi lúc hoàng hôn mọi người đều nghe tiếng sói tru, người hú như một hợp âm của dòng nhạc lưu vong...khắc khoải, ray rức, tiếc thương, hoài vọng...
Rồi sẽ có một ngày ca khúc này tắt lịm, không còn ai nhớ đến họ...Cũng chẳng hề gì, chỉ mong họ đến được bên nhau dù bất cứ nơi nào!
03.07.2020
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét