Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

TRĂNG LẠNH

TRĂNG LẠNH

Men nồng giọt đắng say tình lỡ
Cạn chén vô thường xót hợp tan
Môi khô cháy bỏng tim rạn vỡ

Câu thơ đứt đoạn...cuộc yêu tàn

Ngồi ôm chiếc bóng thời gian bạc
Ký ức mơ hồ gọi giấc đêm
Trở mình nghe tiếng đời vang vọng
Một cõi chiêm bao...thoảng qua thềm

Sương khuya đẫm ướt đêm mộng mị
Lạc giấc thiên đường lệ xót xa
Gió ru cơn gió...đời hoang phế
Lạnh mảnh trăng thề...lạnh hồn ta...!

08.07.2020
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét