Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

DÁNG LIỄU

DÁNG LIỄU

Liễu rũ bên hồ dáng ngã nghiêng,
Bâng khuâng giọt nắng vướng ưu phiền.
Cô liêu giấc mộng hồn chao liệng

Lặng lẽ buông dài suối tóc tiên...

14.10.2017 - TT

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

TÔI TẬP LÀM THƠ

TÔI TẬP LÀM THƠ

Mệt thật...còn thêm chán nữa! Nằm hoài muốn mục cả xương sống! Định làm thơ cho đỡ buồn mà chữ nghĩa đi đâu hết rồi! Nghĩ cũng ngộ, thơ làm không được mà viết văn thì gần như chỉ cầm bút lên là xong ngay...từ ngữ không biết ở đâu thi đua nhau kéo tới! Khác nhau ở chổ nào đây?!

Tôi yêu thơ văn từ bé! Thuở còn đi học tôi rất giỏi văn, mà chỉ văn thôi, thơ chưa biết tới, thơ chỉ đọc! Tiểu học thì chỉ làm văn tả cảnh, con này con kia! Lên trung học mới bắt đầu bình giảng! Văn bài tôi làm lúc nào cũng được điểm cao, nhưng lời phê của giáo viên thì đúng là...chán chết được: "Văn NGẮN gọn, đầy đủ ý!". Mấy thầy cô hình như thông đồng với nhau sao ấy. Cho dù lên lớp, đổi thầy, đổi cô mà lời phê cứ...không đổi! Tôi không viết dài, viết không được! Nhìn vào đề tài, nắm lấy ý chính, xong là viết thôi...làm sao mà dài được! Nói là không dài, nhưng bình một đoạn văn, một bài thơ, có ngắn đến đâu thì cũng phải một trang giấy! Lối viết này không hiểu sao thầy cô lại thích, chắc vì không phải đọc lâu...đở nhức đầu!

Bây giờ chuyển qua thơ. Rỏ khổ! Này nhé từ trước đến giờ chưa học niêm luật đàng hoàng, bỏ không sữ dụng tiếng mẹ đẻ cũng lâu, đùng cái xài lại mà lại chơi vô thơ ngay! Vốn liếng từ ngữ thì chỉ có tới lớp 9 trung học! Lúc mới làm có người bảo rằng tôi muốn tự tử! Thơ là tột đỉnh của văn chương, từ ngữ tôi không ra hồn mà bài đặc làm thơ! Còn cho rằng đọc thơ tôi làm thì nhà thơ hết hứng làm thơ...hic...hic!
Yêu thơ, cộng thêm bản tính cứng đầu, tôi không bỏ cuộc, cứ tiếp tục viết! Phải nói cũng do nhiều động cơ mà tôi còn làm thơ đến bây giờ, trong đó có nhóm bạn Thơ Thơ thân thương của tôi! Cám ơn mọi người trong Thơ Thơ đã cùng làm thơ cùng vui với TT, lúc nào cũng đón nhận những câu thơ vụng về của TT.
Khác với văn xuôi muốn viết sao viết, thơ có luật có lệ, có âm có điệu! Tôi thì làm thơ luật "rừng"! Đọc thơ người khác, để ý cách viết, âm điệu rồi viết thôi! Hên thì có bài trúng luật! Vì vốn từ không nhiều nên thơ tôi làm cũng giống như văn: "NGẮN"! Chỉ bốn câu thôi mà cũng đủ mệt rồi! Cứ viết, đọc lên nghe êm lổ tai thì được rồi!


Mặt nước hồ thu ngập nắng vàng...
Gió thu nhè nhẹ...lá thu bay.
Lữ khách dừng chân hồn lưu luyến,
Văng vẳng điệu buồn...nhớ thương ai
(02.11.2016)


Kết quả của 10 hôm làm thơ đó! Rồi cứ thế mà viết! Lúc đầu viết cho đỡ buồn, viết để tìm về chút gì đó gọi là quê hương...ngày nào cũng viết! Và bây giờ thì tôi biết thế nào là cái nợ hay nói đúng hơn là cái nghiệp văn chương! Càng viết càng "ghiền"! Tôi đem cả tâm tư, suy nghĩ của mình đưa vào câu thơ lời văn...Niêm luật vẫn không biết, phải nói là nhờ Facebook! Tôi đem những bài thơ nghe tàm tạm được đăng lên Facebook hệ công chúng và quen được vài bạn làm thơ trong trang thơ! Một quá trình mới bắt đầu, không dể dàng!
Lần đầu tiên có người phân tích thơ tôi qua niêm luật: nào là sai vần, sai thanh, lỗi hạc tất, phong yêu...Trời đất! Tôi có biết yêu quái nào đâu, thế nào là thông vận, lạc vận...Phát khóc, muốn bỏ, không làm thơ luôn rồi. Bạn bè thương, an ủi, khuyến khích, chỉ dẫn...Tôi học. Để rồi biết Bằng, biết Trắc, biết vần, biết điệu...

Yêu thơ, tôi học làm thơ. Tôi viết bằng cả tâm hồn. Và tôi có những người bạn đồng cảm. Sợi tơ thơ văn liên kết chúng tôi dù kẻ trời Đông, người phương Tây, dù chưa hề gặp mặt, cho tôi một chút ấm áp quê hương, xoa dịu nỗi đau xa xứ...và tôi sẽ mãi còn viết. Viết trải lòng, viết vì yêu! Văn hay thơ, hay hoặc dở...tất cả đều không quan trọng...

TRẢ NỢ THƠ

Ta làm thơ cho vơi sầu nhân thế
Vơi nỗi buồn cô lẽ những chiều mưa
Khi gió đông lạnh lùa kẻ song thưa
Giọt lệ nào nét ưu tư đọng ứ

Ta làm thơ quên cuộc đời lữ thứ
Kiếp lưu vong nơi xứ lạ quê người
Viết đôi dòng thương gởi chốn xa xôi
Vơi tâm sự vơi nỗi lòng mong nhớ

Ta làm thơ đâu màng hay với dở
Thơ từ tim từ hơi thở của ta
Mang tâm tư của một kẻ xa nhà
Từng câu chữ đậm đà tình đất mẹ

Ta làm thơ cho tình người mở hé
Kẻ bên Đông người mé cõi trời Tây
Nợ tơ tằm cùng đã trót mượn vay
Trả cho hết kiếp này...một kiếp này thôi nhé!!!
(11.10.2017)


13.10.2017 - TT


ĐƯỜNG XƯA

ĐƯỜNG XƯA

Đường xưa lối cũ dấu rêu phong
Thoảng gió sương mờ nỗi nhớ mong
Nắng đỗ thềm hoang nhoà nhạt bóng

Tình nhân khuất nẻo xót xa trông...

 
13.10.2017 - TT

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

TRẢ NỢ THƠ

TRẢ NỢ THƠ

Ta làm thơ cho vơi sầu nhân thế
Vơi nỗi buồn cô lẽ những chiều mưa
Khi gió đông lạnh lùa kẻ song thưa...

Giọt lệ nào nét ưu tư đọng ứ


Ta làm thơ quên cuộc đời lữ thứ
Kiếp lưu vong nơi xứ lạ quê người
Viết đôi dòng thương gởi chốn xa xôi
Vơi tâm sự vơi nỗi lòng mong nhớ

Ta làm thơ đâu màng hay với dở
Thơ từ tim từ hơi thở của ta
Mang tâm tư của một kẻ xa nhà
Từng câu chữ đậm đà tình đất mẹ

Ta làm thơ cho tình người mở hé
Kẻ bên Đông người mé cõi trời Tây
Nợ tơ tằm cùng đã trót mượn vay
Trả cho hết kiếp này...một kiếp này thôi nhé!!!

11.10.2017 - TT

LẠI VẦN ÔN


LẠI VẦN ÔN

- NGŨ NGÔN

Lại gặp phải vần ôn
Như thơ dậy sóng cồn
Thi nhân đành lẫn trốn
Kẻ sĩ khó vùi chôn
Bát cú vui chơi rộn
Dăm câu sáng cả hồn
Nhân gian nhiều lộn xộn
Phẩy bút chút cho ồn

- THẤT NGÔN

Hay nè lại gặp phải vần ôn
Cứ thể như thơ dậy sóng cồn
Mấy thuở thi nhân đành lẫn trốn
Nay thì kẻ sĩ khó vùi chôn
Đường văn bát cú vui chơi rộn
Lục bát dăm câu sáng cả hồn
Bỏ mặc nhân gian nhiều lộn xộn
Ta đây phẩy bút chút cho ồn

11.10.2017 - TT

VỜI VỢI

VỜI VỢI

Anh nắng mai tỏ rạng
Trong một sáng mùa Xuân
Lạc mắt em bâng khuâng

Ươm mầm tình yêu chớm

Mưa Hạ về một sớm
Phủ ngập cả lối về
Anh ru giấc ngủ mê
Hương yêu hồng đôi má

Em giờ như chiếc lá
Tô sắc thắm trời Thu
Bay bay trong sương mù
Theo lời ru anh hát

Giữa trời mây bàng bạc
Em trăng sáng đêm rằm
Dõi bước anh xa xăm
Trong âm thầm hoang vắng

Chiều Đông về nhạt nắng
Tuyết trắng giăng đất trời
Tình ta buồn vời vợi
Chim trời bay vụt bay...

11.10.2017 - TT

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

VỠ MỘNG

VỠ MỘNG

Em thời cũng muốn viết vần ôn
Chúng bạn xem qua bỗng hết hồn
Kẻ đọc cho rằng bài không ổn
Người nghe tất dạ thấy bồn chồn
Đường thơ bát cú chỉ ghi lộn
Tứ tuyệt bao từ phải vội chôn
Bởi tính ham vui làm lộn xộn
Đành thôi vỡ mộng cái âm ồn


09.10.2017 -TT

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

STELLA

STELLA
 
Chờ ai phố vắng đèn màu
Hoa xinh sao nỡ héo sầu vì ai
Nắng chiều dù có nhạt phai...

Nụ cười xin giữ miệt mài tháng năm
Lung linh tựa ánh trăng rằm
Sáng soi rạng rỡ người thầm ái yêu
Môi son má thắm mĩ miều
Em tôi đâu kém nàng Kiều Đông Ngô!

 
06.10.2017 - TT
 
Tặng em gái yêu cuối tuần!

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

ƯỚC VỌNG

ƯƠC VỌNG

Hạ tàn bôi xoá niềm đau
Thu về lá đổ úa nhàu...lãng quên
Đông sang giá rét buồn tênh...

Xuân tươi chợt đến lạc trên sóng tình...

05.10.2017 - TT

VÕNG TÌNH

Ảnh: Pham Hoai Nam
Cảm tác bài VÕNG TÌNH của anh James Do

VÕNG TÌNH

Võng tình ...
ai mắc ngang trời
Đưa câu ân ái
đong lời yêu thương
Cho tình
đậm mối tơ vương
Ru em trọn giấc
mộng thường đắm say
Ru em
tay ấm vòng tay
Đong đưa nhịp võng
gió lay trưa hè
Tàn canh
lá rụng thu về
Võng tình quyện chặt
đam mê hương đời...


04.10.2017 - TT

TÌNH THU

TÌNH THU

Thu về
một thoáng cô liêu
Công viên ghế đá ...
đìu hiu lạnh lòng
Lá rơi
từng chiếc xa trông
Mưa rơi nhỏ hạt
sầu đong đầy sầu
Xuân xanh
héo rũ còn đâu
Cây khô tàn úa
theo màu thời gian
Còn đây
một chút nồng nàn
Đem hong trong nắng
chiều vàng cuối thu...


04.10.2017 - TT

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

SẦU TÍM

SẦU TÍM

Lạc bước rơi vào cõi mộng hoang
Bơ vơ tím thẫm giữa mây ngàn
Buồn vương sợi rối lòng ngơ ngẫn
Vọng tiếng tơ chùn khúc thở than
Dạo phiếm ai bi sầu nhạt nắng
Hồn chìm lạc lõng kiếp điêu tàn
U hoài quặn nhói tim xa vắng
Kỷ niệm chôn vùi dẫu nặng mang


03.10.2017 - TT

TÌNH THƠ CỦA THANH TRƯỚC.

TÌNH THƠ CỦA THANH TRƯỚC.
- Chau Doan

****************
Thanh Trước là Titi Dang,rời quê hương năm 16tuổi. Cô bỏ lại sau lưng biển xanh, cát trắng. Bỏ lại những chiều hè cùng bạn lang thang nơi đồng nội nô đùa, rồi hái hoa bồ công anh đã khô thả bay theo gió. Bỏ hương hoa dại màu vàng mơ thường cài lên mái tóc. Bỏ con đường quen thuộc đến trường. Bỏ hương dạ hạp thoang thoảng trong đêm. Trên con tàu ra đi ấy, Trước làm quen với một người anh. Anh ấy hiền lành, vui vẻ, thường nói chuyện và động viên cô trên đường đến xứ người. Rồi những tháng năm gian khổ :học để giao lưu, ổn định cuộc sống. Với bản ngã của người Việt, Thanh Trước đã hòa nhập cuộc sống Đức, có công ăn việc làm như ý muốn. Và tình yêu đầu đời chớm nở. Niềm vui chưa kịp nghe lòng mình lâng lâng thì anh ấy ra đi về cõi vĩnh hằng. Trước đau đớn trong lòng. Nỗi đau biết đến thuở nào mới nguôi ngoai. Một năm sau khi anh ấy mất, trong tản văn VIẾT CHO ANH, Trước viết :
"Một năm rồi đó anh. Một năm anh đã xa cõi tạm bợ này mà đi về nơi xa xôi khác. Nơi đó có gì hở anh? Có gì vui như anh thường hỏi em :"Có gì nói, anh đi với cưng "Em không biết! Em chỉ biết nơi đây có người vợ u buồn, những đứa con thương nhớ cha,anh chị em, bạn bè thân thiết... và em nữa "
Rồi TitiDang như nói với chính mình :"Mà không phải,... ít ra anh và em còn gặp lại nhau sau một thời gian dài mất liên lạc. Tuy không được bao lâu thì anh đã ra đi nhưng mình có những giây phút bên nhau hàn huyên tâm sự "
Trước nhìn cuộc sống một cách thẳng thắn, vô tư nhưng trong lòng đầy xót xa:"Bây giờ anh đã hết buồn lo,hết cô đơn, hết sự dằn vặt bởi những lỗi lầm trong cuộc sống ...Và trong một góc nào đó của trái tim em vẫn có anh "
Đọc những tâm sự mà Trước viết, lòng tôi thấy bùi ngùi và ngưỡng mộ Trước vô cùng. Bởi vì, bài viết của Trước thật sâu sắc. Sâu sắc ở chỗ là Titi Dang đã trải lòng mình một cách chân thành, với nỗi nhớ vô bờ người mình yêu thương trên facebook. Một điều hiếm thấy ở những người nước ngoài, cho dù họ là Việt kiều đi nữa. Vì sao thế? Vì tình yêu đó trong sáng, lung linh như những vì sao trên bầu trời. Tình yêu đó là tình yêu cao thượng, biết sẻ chia, lo lắng cho nhau khi khó khăn, buồn vui. "Ngồi. Ngồi gần với nhau. Ngồi gần nhau hơn "để cảm thông, dìu dắt nhau qua những ngày vất vả trên xứ người. Không dối lòng, lợi dụng nhau.Bạn bỏ ta đi ta buồn. Huống hồ gì người ta tin yêu bỏ ta đi mãi mãi, khiến lòng ta trống trải, hoang vắng đến độ nào. Dù mới học lại ngữ nghĩa của tiếng Việt nhưng tản văn trên là điểm sáng trong thi văn của Thanh Trước. Còn thơ của Trước thì sao?
1-NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG DA DIẾT.
Con người khi bỏ xứ mà đi, có thể là ý thức hệ, do ước vọng cuộc sống tốt đẹp hơn, hay đoàn tụ gia đình thì trong tiềm thức của họ vẫn in sâu, âm ỉ như mạch ngầm nỗi nhớ về quê hương. Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên với bóng mát cây đa đầu làng,mái chùa rêu phong. Quê hương tiếng chuông ngân vang trong sáng sớm,là phố xá, là tiếng rao đêm quen thuộc, là ánh đèn khuya hiu hắt trong cơn mưa. Là quán bên hè phố ta ngồi, uống từng ngụm cà phê cùng bạn bè huyên thuyên đủ thứ chuyện. Là trái cốc, miếng ổi chia nhau ăn cùng và tiếng cười khúc khích của nhau khi đọc thư ai đó bỏ vào học bàn
Người ơi, đất khách xa xôi ấy
Con nhớ làng quê nhớ cánh diều
Cánh diều của tuổi thơ, của những tháng ngày rong chơi cùng bạn bè. Cánh diều nâng mơ ước bay xa nay còn đâu nữa. "Người ơi "là từ dùng làm lời gọi khiến người đọc đau lòng theo nỗi nhớ của Trước.
Mọi người ai cũng mong muốn đến tết để được sum họp với gia đình. Cùng cúng cơm ông bà, cùng đón giao thừa. Chúc mừng năm mới gặp nhiều may mắn và hạnh phúc. Tết xứ người buồn lắm! Một ngày làm việc mệt mỏi như bao ngày khác
Tết quê ta rộn rụp tiếng cười
Tết nơi đây im im vắng lặng
Mấy ngày tết, đón giao thừa là giây phút thiêng liêng. Việc làm, buôn bán... đều gác lại. Nhà cửa được trang hoàng bằng lồng đèn,kết hoa.nhất là trước đấy mươi ngày, ai cũng lặt lá mai cho kịp tết. Mệt lắm cơ nhưng mà vui, mà chờ đợi những nụ mai buông mày hé nụ.Những ngày cuối đông, trời se se lạnh, những nụ mai hé miệng vàng tươi, hương thoang thoảng trong gió.Thật tuyệt vời!
Người ta nhặt lá nhành mai
Ta ngồi đếm lasbay bay giải sầu.
Những ngày giáp tết, người xe đông đúc, ngược xuôi. Đường quê rộn rã tiếng cười. Đâu đâu cũng bừng lên một màu vàng của hoa cúc
Tết quê hương hoa tươi sắc thắm
Tết quê người tuyết trắng rơi rơi
Không gì vui bằng đi chợ tết. Người chen lấn, đủ sắc màu áo hoa. Hàng hóa bày bán la liệt. Mua rồi mà cứ muốn nhìn cho đã chẳng chịu về
Người đi chợ tết đón xuân
Ta ra quét tuyết trước sân lạnh lùng
Rồi khoảnh khắc thiêng liêng cũng đến :Giao thừa. Cả nước tưng bừng pháo hoa như cầu mong dân an quốc thái. Người người an lành, thành đạt trong cuộc sống và tình yêu.
Người đi hái lộc đầu năm
Ta nâng chén rượu cay cay...ấm hồn
Những câu thơ mà các bạn vừa đọc là bài thơ TẾT của Thanh Trước viết vào xuân năm 2017.Bài thơ chan chứa nỗi buồn của Trước cũng là nỗi buồn của những người xa quê hương. Không ai muốn vậy cả. Nhưng cuộc sống có những bước ngoặt thì xa cách là nỗi nhớ khôn nguôi. Đọc mà lòng bùi ngùi. Thương bà con mình quá! Vật chất thì họ có thừa nhưng cái ấm nồng, hương vị tết dân tộc thì họ thiếu. Nếu có thì cũng nhạt sao bằng ở quê chứ. Xét về tính nghệ thuật thì đây là một bài thơ hay. Thủ pháp dùng từ ngữ thật tình. Phép so sánh đi suốt bài thơ giữa cái tết quê hương và quê người. Là hai bức tranh xuân khác nhau về từ sắc thái tình cảm đến sắc màu mùa xuân. Chúng luôn đối nghịch nhau. Ví như :
-Tết quê ta -tết quê người, tết nơi đây
-Rộn ràng tiếng cười _im im vắng lặng
-Nhặt lá nhành mai - ngồi đếm lá bay bay giải sầu
-Người đi hái lộc -nâng chén rượu cay cay... ấm hồn
Phép so sánh và đối nghịch đó vừa bổ sung, vừa tương tác cho nhau, làm bài thơ đạt đến đỉnh cao của miêu tả cảnh sắc và biểu cảm của người viết. Rất hay nhưng cũng rất đau lòng Trước ơi!
2-CHỮ TÌNH BUỒN MÃI KHÔNG THÔI.
"Khi buồn tôi tập làm thơ "Thanh Trước nói vậy. Ở đời ai mà chả buồn. Buồn như cơn gió đến rồi đi.Sao Trước một người mạnh mẽ về cá tính, quyết đoán trong công việc lại buồn đến thế? Buồn vì tình đầu phải chia ly trong mất mát. Lời yêu thương chỉ nói bằng ánh mắt chứ chua ngỏ bao giờ. Buồn vì hạnh phúc vỡ tan và buồn vì bên mình không có bạn tri kỉ
Trăn khuya còn có một đôi
Riêng ta lẽ bóng đơn côi lạnh lùng
Rượu đây ta uống cạn chung
Cạn tình, can nghĩa...cạn cùng nhân duyên
Buồn đến thế là cùng. Cũng may, Trước đã giải tỏa nỗi buồn bằng cách trải lòng mình trong thơ.Thơ Thanh Trước đa dạng và phong phú trong thể loại. Tất cả những gì Trước viết đều nằm trong chữ TÌNH. Xin các bạn hãy đọc bài BẢN TÌNH CA sau đây :
Phôi pha theo những tháng ngày
Còn đây cỏ úa heo may lạnh lùng
Một mình tôi giữa mênh mông
Nhớ người năm cũ, đau lòng ướt mi
Rong rêu phủ ngập lối đi
Đường xưa còn đó, người thì nơi đâu
Tim ghi một dấu tình sầu
Giờ đây ngăn cách... ai đau...ai tìm.
Chữ buồn vẫn còn đó nhưng không sầu thiên thu mà man mác, sâu lắng hơn. "Ai đau...ai tìm "Nói thế chứ Trước biết ai đau lòng làm bóp thắt con tim và ngày nào đấy,ai sẽ tìm mình.
Nỗi buồn giờ là vu vơ trong chiều nắng hạ khi lòng chợt nhớ người xưa của màu phượng thắm
Nắng hạ buồn vu vơ
Thương nhớ mấy cho vừa
Dáng em tà áo lụa
Môi cười mắt... ngây thơ
Hay quá các bạn ạ!Nếu bây giờ ai bảo rằng Trước đang học lại tiếng Việt thì tôi không tin. Vì sao ư?Vì con chữ trong thơ của Trước mềm mại như dải lụa dù không trau chuốt nhưng nó mượt mà. Đọc rồi muốn đọc nữa. Tình thơ đậm đà yêu thương, lời thơ và âm điệu như một bản tình ca
Nếu anh là ngọn nến
Em là ánh lửa hồng
Nếu anh là biển đông
Em cát vàng sóng biếc
Và đây nữa :
Nếu anh là vầng trăng
Em mây thu bàng bạc
Nếu anh là khúc nhạc
Em mãi mãi câu thơ
Để minh chứng cho lời tôi vừa nói. Xin giới thiệu một bài thơ hay nữa của Titi Dang.Bài MÂY NGÀN VÀ CỎ MAY
Mây ngàn bay vụt bay
Cuộn theo lá heo may
Thu về gieo nhung nhớ
Cỏ buồn mây có hay

Mây ngàn bay vụt bay
Cỏ ven đường đọng lay
Sương long lanh trên lá
Sỏi đá nhìn mê say

Mây ngàn bay vụt bay
Gió ru cành cỏ may
Nắng chiều thu lấp ló
Hong tình sầu trên tay

Mây ngàn bay vụt bay
Cỏ lặng ngắm trời mây
Hồn mơ về viễn xứ
Nơi mây ngàn xa bay

Mây ngàn bay vụt bay
Cỏ may từng nhành lay
Bài thơ này tôi rất thích. Hai sự vật được Trước nhắc đến trong bài là nói đến cuộc tình. Từ ngữ dùng thật tinh tế và mang nhiều ẩn ý sâu xa, chứa chan tình cảm yêu thương. Mây ngàn trong "gió núi mây ngàn ".Mây phải bay nhưng ở đây là vụt bay, vụt mất trong tầm với của cỏ may. Khi thu về, buồn lòng nên lá úa.Rồi hôm nào nhớ về nơi xa xôi ấy mà mơ cỏ may sương long lanh trên lá còn mây lang thang phương trời vô định. Một sự nuối tiếc, thương nhớ, buồn man mác mà sâu thẳm.
Nói đến thơ Thanh Trước không thể không nhắc đến một người :đó là Sơn Nguyễn.Vì sao à?Cổ nhân dạy rằng"Tam dạ đồng hành tất hữu sư"
Sơn Nguyễn là người dạy Trước làm thơ. Nào là thể loại, âm luật và cái tài của Sơn là truyền cảm hứng thi ca vào tâm hồn của Trước. Không tin sao?Vậy mời đọc những bài xướng họa của họ trong Thi Văn Việt. Xin lấy một ví dụ điển hình. Sơn họa bài MÂY NGÀN VÀ CỎ MAY của Trước như sau
Thả hồn theo áng mây
Tìm quá khứ bao ngày
Tìm hoài mà chẳng thấy
Lẳng lặng buồn ai hay
Tâm hồn đồng điệu lắm mới viết như vậy. Tình trong ý mà ý lại trong thơ. Tuyệt vời làm sao! Tôi bỗng dưng nhớ nhớ đến TÌNH ÁN của Thâm Tâm và T.T.K.H
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không? (TTKH)
Buồn chết được phải không Sơn Nguyễn?
3-Đời vẫn đẹp sao
Thanh Trước là cái tên do ông nội đặt cho với mong muốn cháu gái mình vượt qua khó khăn, vươn lên trong cuộc sống đầy khó khăn này. Và Ông cũng là người thầy đầu tiên của Thanh trước :"Cho thì nhận được. Không cho đi sao có thể nhận lảnh.Mà người ta trả lại cho mình không nhất thiết là kẻ đã nhận lảnh.Cho là nhận được bất cứ thứ gì kể cả yêu thương "Đây là triết lý nhà PHẬT mà ông nội đã dạy Trước lúc tấm bé. Cong việc viên mãn, thơ được nhiều người yêu thích. Đã đến lúc Thanh Trước ra tập thơ đầu tay của mình rồi.
Tôi viết xong thì đêm cũng khuya lắm rồi. Người mệt mỏi. Uống viên thuốc huyết áp rồi đi nằm. Trời đất cũng công bằng, trong mơ Trước xuất hiện với tà áo dài màu tím đẹp và duyên dáng làm sao. Nụ cười hồn nhiên, tươi sáng như thuở hay hái hoa dại cài lên mái tóc. Tôi mơ màng rồi đắm hồn vào giấc ngủ trong mùi thơm thoang thoảng của hoa dạ hạp ngày nào mà mây ngàn chưa vụt bay.