Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

VỀ ĐÂU

VỀ ĐÂU

Chiều rơi...
Cánh nhạn sầu
Mưa đời đẫm giọt ngâu

Hồn hoang chừ lạc lối
Về đâu...
Biết về đâu...?!

30.06.2020
TT-Thanh Trước


Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

LẠC RƠI

LẠC RƠI

Chiều rơi...
Nắng tắt
Hạ tàn

Bơ vơ cánh nhạn
Miên man cõi sầu

Tình rơi...
Đắm cuộc bể dâu
Biển đời vô định
Về đâu
Gót trần

Mộng rơi...
Cơn mộng phù vân
Chập chờn đêm vắng
Xót lần hư không

Ta rơi
Lạc bến xuôi dòng
Bờ xa sóng cuộn...nghe mênh mông về

Đàn ai trổi khúc tỉnh...mê....!

29.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2020

XE ĐẠP ƠI...

XE ĐẠP ƠI...

Xe đạp thì chắc ai cũng biết chạy, nhất là ở quê hương tôi, lớn bé gì cũng có một thời đi xe đạp. Với chiếc xe đạp tôi có rất nhiều kỷ niệm...nhớ đời. Thời đó làm gì có xe đạp thêm bánh nhỏ cho con nít tập đạp. Cứ tập bằng xe của người lớn. Nhà nào có điều kiện thì mua cho con chiếc xe đạp nhỏ để tập chạy. Tôi may mắn, được ông nội mua cho chiếc xe nhỏ tập chạy.

Nhà tôi ở một xóm n...
hỏ, nằm cạnh chiếc cầu Nhiêu Xướng, bắt ngang con lạch cùng tên. Một nơi vô cùng thuận tiện cho việc tập chạy xe đạp. Con nít trong xóm cứ dắt xe lên cầu, leo lên ngồi rồi thả xuống dốc, đạp, bẻ lái...vài ba lần là xong. Đường vắng xe nên cũng chẳng có gì nguy hiểm. Lúc đầu ông nội còn vịn cho lên xe và giữ thăng bằng giúp tôi. Sau vì ham, muốn biết lẹ, tôi lôi xe lên đầu cầu, thả dốc xuống, đạp như bọn nhỏ trong xóm. Xóm tôi nằm bên bờ Sa Giang...nhà cửa cả hai bên đường. Thả từ dốc cầu xuống, đạp xe, bẻ lái...dễ ợt. Thế nhưng hình như tôi rất có duyên với tất cả những động từ như té, ngã, trợt...Thả xuống được vài lần, quen quen...nên hăng máu, đạp vù vù...Đường đá lổm chổm...mưa xuống một trận thì ổ gà lớn bé mọc đầy. Trợt bánh xe vào ổ gà, tay lái chưa vững, giữ thăng bằng không xong...lạng quạng sắp té. Thôi...té thì té...không đâu, ráng bẻ lái gượng lại lách ổ gà, chạy tiếp...và đâm xe vào nhà hàng xóm nằm bên đường. Ôi thôi...Người ta để đồ trước cửa nhà bán, bị con nhỏ té vào...văng tứ tung. Tét đầu gối, chảy máu...nhưng không sợ đau...sợ bị mắng vốn nhiều hơn. Cũng may gia đình tôi rất được lòng người trong xóm nên thay vì la mắng, ai cũng xúm xít lại coi con nhỏ có bị gì không. Hôm đó ông nội tôi phải đền đồ đạc và cả tấm vách lá bị tôi tông hư cho người ta...

Lên trung học, đạp xe đi học. Từ nhà đến trường cũng mất 4-5 cây số, phải qua cầu sắt bắc ngang sông Sa Giang, dốc khá cao. Cả hai bên đầu cầu, cuối con dốc là bùng binh. Hổng biết ai bất nhơn...trải sỏi nhỏ nhỏ quanh bùng binh, xe xuống dốc nhanh, đánh vòng qua, trợt bánh ngã là chuyện thường. Xe tôi vì cứ ngã lên ngã xuống nhiều lần, tay thắng bị gãy, thay hoài...ghét, không thay, để vậy luôn. Thời đó tôi chỉ có một đứa bạn gái, chơi với con trai nhiều hơn...khỏi phải giận hờn, phiền phức. Một hôm, không biết có phải vì trời nóng quá bọn chúng nổi cơn, nên chặn đường tôi ở bùng binh dưới dốc cầu. Từ trên dốc đạp xuống, thấy bọn con trai giăng xe hàng ngang không cho tôi qua...Ui trời...lách không kịp, thắng không có, chỉ còn nước...la làng: “Tránh ra, xe không thắng!” Tưởng tôi đùa, không ai tránh...thế là tôi tông thẳng vào hàng rào xe đạp của bọn chúng. Cặp sách văng tứ tung...trầy da, tróc vẩy...Đã vậy còn bị bọn nó nói là con điên, sao không né...! Hic...Né được thì né rồi mấy ông ơi.

Đâu phải chỉ có hai lần đó rồi thôi...Nếu viết về xe đạp và tôi, chắc không biết bao giờ mới xong. Nhiều khi thấy mấy anh chị lớn hơn một, hai lớp chở nhau đi học bằng xe đạp...anh ân cần, chị dịu dàng khép nép ngồi phía sau...phát ham! Nghe bài “Xe đạp ơi” của vợ chồng Phương Thảo - Ngọc Lễ...cũng thơ mộng biết chừng nào. Nghĩ lại sao mình chả có kỷ niệm nào như thế...toàn là té, ngã...không thôi. Kệ...tự an ủi mình...kỷ niệm là kỷ niệm, có ai giống ai đâu mà đòi kỷ niệm giống chứ.

Sang đây...tôi cũng có chiếc xe đạp, do người bạn lượm đồ cũ ráp cho tôi. Nó cũng chiến đấu với tôi cả 5-6 năm trời, trước khi được hưu trí vĩnh viễn. Bọn nhỏ bây giờ thì khác rồi. Tập từ xe ba bánh, rồi mới đến hai bánh. Lớp 3 tiểu học phải học luật lệ giao thông và lấy bằng lái xe đạp...đâu như mẹ nó...đạp xe vào đường một chiều mà còn hổng biết...Đúng là...Xe đạp ơi!

26.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

CÔ QUẠNH

CÔ QUẠNH

Đêm trở giấc...
tiếng mưa sầu hiu hắt
Gió ru hờn 

tim nhỏ
quắt quay đau
Người khuất xa
nghe nỗi nhớ dâng trào
Hồn cô quạnh...
lao đao
triền suối mộng...

24.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2020

TIẾNG CƯỜI TRẺ THƠ

TIẾNG CƯỜI TRẺ THƠ

Hổm rày trong làng Nhã xôn xao với vụ Tết Trung Thu. Mọi người lo làm lồng đèn vui ghê. Nó cũng được cho ké làm đèn kéo quân.
Đã từ lâu, từ ngày Nó bỏ cái xóm nhỏ thân thương của Nó mà đi bụi thì Nó đã không biết Tết Trung Thu là gì nữa. Nơi Nó đang sinh sống không có Tết Trung Thu, nhưng trẻ con nơi đây cũng biết làm lồng đèn và đi rước đèn, chỉ là vào ngày khác và ý nghĩa c
ũng hoàn toàn khác.

Tương truyền Martin von Tours (317-397) là con của một quý tộc La Mã và được mọi người ca tụng về tấm lòng hào hiệp của ông. Vào một buổi sáng tháng hai, ông cùng người tuỳ tùng cưỡi ngựa trở về sau một chuyến chơi đêm. Trời đang bão tuyết, gió lạnh cắt da. Trước cổng thành một người ăn mày rách rưới đứng xin bố thí. Hai hàm răng rung lập cập miệng không thốt thành tiếng vì đói rét. Khách qua lại không ai dừng chân hay liếc mắt đến anh ta. Martin trông thấy nhưng số tiền mang theo mình đã phân phối hết cho những nông dân nghèo, giúp họ trả thuế. Không còn gì có thể cho, Martin rút gươm, cắt chiếc áo bào đỏ quý giá đang mặc trên người làm hai và chia cho kẻ ăn mày một nửa, đắp cho đỡ lạnh. Suốt cuộc đời Martin von Tours luôn giúp đỡ người nghèo khó. Với họ, ông là tia sáng, là nguồn hy vọng. Sau khi mất đi ông được tôn làm Thánh.

Tại Đức và Áo hằng năm vào ngày giỗ của ông (11.11) tích trên thường được diễn lại ở các trường mẫu giáo hay tiểu học, vừa để tưởng niệm một người nhân đức, khiêm nhường, vừa dạy dỗ trẻ em nên noi gương giúp đỡ kẻ khác.

Chuẩn bị cho ngày này, trẻ em ở các trường, các lớp với sự giúp đở của phụ huynh và thầy cô cùng nhau làm lồng đèn. Cũng đủ hình đủ loại, dù cách làm và dụng cụ có khác các nước Á châu chút ít. Không có tre, lồng đèn được làm bằng giấy bóng màu và giấy carton cứng. Nó học được cách làm lồng đèn bằng bong bóng và giấy bóng...rất lạ, rất hay. Thổi bong bóng lên, cột lại xong gắn hay để lên vật gì đó và bắt đầu trang trí. Giấy bóng đủ màu được cắt ra thành từng mảnh nhỏ. Quét hồ lên bong bóng, trong lúc hồ còn ướt thì đắp những mảnh giấy màu lên đó...kín hết quả bóng, chỉ chừa một vòng nhỏ chung quanh chuôi bóng. Ít nhất là hai lớp hồ và giấy. Sau đó để quả bóng đã được đắp giấy yên một, hai ngày cho khô hồ. Dùng kim châm ở chuôi bóng, xì hơi từ từ và lấy bóng ra khỏi vỏ giấy ngoài. Xỏ hai lổ vào vỏ giấy, cột dây kẽm để treo đèn lên cây cầm...thế là xong.

Đến ngày lễ St. Martin, trẻ con nôn nao cầm đèn tụ họp ở sân trường. Người đóng vai St. Martin cưỡi ngựa dẫn đường, các em cầm đèn đi cùng phụ huynh và thầy cô theo sau, vừa đi vừa hát những bài về lồng đèn, hay về St. Martin. Phong tục cầm đèn đi khắp xóm, ghé từng nhà này ý muốn đem ánh sáng, hy vọng, niềm vui đến cho mọi người. Dạo xóm xong cả đoàn trở về lại sân trường, nhóm lửa lên và diễn lại điển tích rút gươm xẻ áo. Sau đó mọi người cùng nhau ăn bánh, uống nước chút ít, trẻ em được phát túi quà nho nhỏ, thường là bánh kẹo và trái cây. Tiếng cười vui rộn rã giữa trời đêm lạnh giá!

Hoàn cảnh, phong tục, cuộc sống mỗi nơi mỗi khác, chỉ có tiếng cười trẻ thơ luôn giống nhau. Đêm Trung Thu hay St. Martin gì cũng thế, Nó luôn cầu mong cho thế giới tràn đầy tiếng cười trẻ thơ và bớt đi những mảnh đời bé bỏng khốn cùng.

22.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

TRỐNG VẮNG

TRỐNG VẮNG

Lặng nghe nỗi nhớ oà tim nhỏ
Vương vấn u hoài buổi hoàng hôn
Lưa thưa sợi nắng...chiều vụn vỡ

Trống vắng tay khờ...khát vòng ôm

Gió đưa ngọn gió lùa song lạ
Buốt lạnh vai gầy một bóng ta
Mưa đêm trĩu hạt sầu băng giá
Gót lẻ khua hờn dỗ mộng xa

Sương khuya đọng ướt mềm nhánh cỏ
Giọt thấm chân trần giữa lối hoang
Cô đơn lạc bước đời bỡ ngỡ
Hạ vẫn chưa về...thoáng Đông sang!

20.06.2020
TT-Thanh Trước

LẶNG

LẶNG

Ngày vụn vỡ...
hoàng hôn gầy lối nhỏ
Câu thơ sầu 

lạc lõng
xót xa...rơi
Vương khoé mắt...
ánh chiều xưa lặng nhớ
Giọt lệ đời
chất chứa...nỗi đầy vơi.

20.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2020

THỔN THỨC...

THỔN THỨC...

Chiều cô tịch...
Nắng vàng chừ hấp hối
Từng sợi buồn

vô tội
hững hờ rơi
Gió ngu ngơ
ru giấc ngủ bồi hồi
Đêm nhẹ gót...
Mộng khơi niềm ký ức

Cơn mưa Hạ
chợt giật mình thổn thức
Giọt trĩu sầu
rưng rức
gọi hồn hoang
Nụ yêu xưa
nay héo úa võ vàng
Nằm gục chết...
lổ loang màu rệu rã

Khuya...
cúi mặt...
nghe đời qua vội vã...!

18.06.2020
TT-Thanh Trước

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2020

MÃ MẠNH KHỞI

MÃ MẠNH KHỞI

Bạch giáp, ngân thương, rửa hận nhà
Binh hùng tướng mạnh quyết không tha
A Man khiếp vía...râu, bào bỏ

Mạnh Khởi dương oai...giáo, tiễn rà
Rạng tiếng Tây Lương người tuấn kiệt
Vang tài Ngũ Hổ đấng hào hoa
Đem thân Hán Thục phò minh Chúa
Mặt ngọc danh truyền “Cẩm Mã Siêu”

14.06.2020
TT-Thanh Trước

TRƯƠNG DỰC ĐỨC

TRƯƠNG DỰC ĐỨC

Đào viên bái thệ rõ cao bày
Nghiệp cả vun bồi thỏa chí trai
Trường Bản ra oai rền tiếng sấm 

Hầu Công vỡ mật trợn mày ngài
Dùng mưu Ngoã Khẩu thu thành lũy
Lập kế Tây Xuyên phục tướng tài
Dực Đức đầu rơi, Lưu Đế hận
Mâu rời Trác Quận ngã hồn say.

14.06.2020
TT-Thanh Trước

HOÀNG HÁN THĂNG

HOÀNG HÁN THĂNG

Lão tướng Hoàng Trung tóc bạc ngời
Gươm hoành tiễn lực sức nào vơi
Tiên phong dũng mãnh quân thần phục

Đảm lược hùng tài sĩ tốt noi
Chém giặc Hầu Uyên tàn mạng số
Đoạt sơn Thiên Đản tỏ oai trời
Nam Dương hậu thế ngàn năm tụng
Bảy chục niên ngoài vẫn chịu chơi.

14.06.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2020

QUẠNH

QUẠNH

Sương khuya...
Mờ lối
Thềm hoang phủ

Nửa mảnh trăng rơi
lạnh cô phòng
Đàn ai
nức nỡ...
Cung trầm rũ
Lạc giấc mơ yêu...
Lệ ngấn tròng...!

13.06.2020
TT-Thanh Trước

TRIỆU TỬ LONG

TRIỆU TỬ LONG

Ngũ hổ vang danh bạch giáp, bào
Quân thần vẹn nghĩa tấm gương cao
Thường Sơn Triệu thị anh hùng náo

Trường Bản Đương Dương dũng khí trào
Đột phá, thương thần phò Á Đẩu
Liều mình, chiến mã bảo Long nhao
Oai phong vũ lược bao người kính
Máu đỏ hòa chan...khiếp giặc Tào!

13.06.2020
TT-Thanh Trước