Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

NGUYỆN CẦU

NGUYỆN CẦU

Cầu mong Thượng Đế xót thương thôi
Kiếp nạn nhân sinh vọng thấu trời
Khóc cảnh ly tan người lệ đẫm

Đau lòng cách biệt kẻ châu rơi
Nguyện ân cứu độ tha lầm lỗi
Khấn ước từ bi thứ tội đời
Ngửa mặt dâng cao lời kính cẩn
An bình mọi giới...Chúa con ơi...!
...Amen

31.03.2020
TT-Thanh Trước

TAN TÁC

TAN TÁC

Hoàng hôn rơi sợi nắng
Đêm tan tác não nề
Tiếng đời ru khắc khoải

Câu kinh dường u mê…


31.03.2020
TT-Thanh Trước

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

ĐIÊU LINH

ĐIÊU LINH

Ta về cạn chén vùi men đắng
Ngạo kiếp nhân sinh bạc chữ tình
Câu thơ lạc lõng...hồn hoang lặng 

Giọt đàn rơi rụng...
Phím điêu linh...!

29.03.2020
TT-Thanh Trước

NGHÊU NGAO

NGHÊU NGAO

Ta về...
gieo câu bằng trắc
Lời thơ da diết ngọt ngào

Ướp hương tình đong nhịp thở
Ru đời...thôi hết lao đao

Ta về...
hâm bầu rượu nóng
Dưới trăng chung tạc chén thù
Nghêu ngao vài câu tứ tuyệt
Say vùi quên kiếp phù du...

29.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020

KHẼ

KHẼ

Một làn thu thủy...
thoáng lao xao
Một đóa thanh xuân...

Suối mộng trào
Lâng lâng...
Gió nhẹ
lay nhành trúc
Vô tình khẽ chạm...
Yếm...nao nao...

26.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2020

NHU MÌ

NHU MÌ

Từ đêm mộng lạc hồn ngơ ngẩn
Vớt ánh trăng ngà đọng khoé mi
Từ hoa nụ hé hương trinh thoảng 

Thấm giọt nồng...say...
Chút nhu mì...!

25.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

THẾ GIỚI SAU TRẬN DỊCH CORONA

THẾ GIỚI SAU TRẬN DỊCH CORONA

Tôi thường tự hỏi: khi nào trận dịch này sẽ chấm dứt và cuộc sống trở lại bình thường? Không phải quá bi quan nhưng câu trả lời có lẽ là không bao giờ! Dù một ngày nào đó cơn đại dịch Corona lắng dịu, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ biến mất hẳn, chỉ khác một điều là chúng ta sẽ tiếp tục sống với chúng! Cuộc sống khi nào trở lại bình thường? Cũng không bao gi
ờ có chuyện này!

Ở thời đại văn minh này cuộc sống qua rất nhanh! Ai ai trong chúng ta đều chạy đua hằng ngày để theo kịp mức tiến của kỷ thuật, của kinh tế...Trong cuộc chạy đua mỗi ngày này không ít người trong chúng ta bỏ rơi lại những thứ đơn giản, bình thường nhưng không kém phần quan trọng, trong đó có cả thời gian cho cảm thông và yêu thương! Trận đại dịch này có thể nói đã đưa cả thế giới trở về điểm khởi đầu! Những thói quen hằng ngày bị cấm đoán hay hạn chế, cuộc sống tất bật bị chậm lại hay ngừng hẳn...Bị giam lỏng 24/24 giữa bốn bức tường một mình hay với những người thân mà chúng ta thường ngày chỉ có một vài giờ gặp gỡ...Chúng ta bắt đầu học cách lắng nghe và cảm thông, học cách sống mới, cư xử mới.... Một cuộc sống ít hoang phí hơn, một cách cư xử cẩn trọng hơn! Giá trị của vật chất cũng đổi khác, xuống thấp hơn...giá trị của sức khỏe, của tình cảm giữa người và người được nâng cao...chúng ta tìm mọi cách nhích lại gần nhau hơn...dù không thể ôm lấy nhau!

Thế giới này sẽ ra sao sau trận dịch? Tôi không biết...nhưng điều chắc chắn là sẽ không còn như trước! Có lẻ trong một ngày nắng đẹp như hôm nay tôi sẽ ngưng việc làm, ra quán ngồi uống một ly cafe, hay một ly bia...tận hưởng từng tia nắng trên khuôn mặt, hít thật sâu làn không khí trong lành, mĩm cười hạnh phúc với người ngồi bàn kế bên...và cũng có thể tôi đứng lên, tiến đến ôm lấy họ và chúc lời bình an!

Với tôi trận dịch này vừa là kết thúc nhưng đồng thời cũng là một bắt đầu cho một thế giới khác mà tôi hy vọng sẽ tốt hơn, sẽ thấm tình người hơn...

Vài cảm nghĩ trong mùa dịch.

24.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

CHÂU PHA

CHÂU PHA

Xuân về mãi dõi bóng người xa
Rượu thiếu tri âm...nhạt chén trà
Lãng đãng hơi sương ngày Hạ chớm

Mơ màng sợi nắng buổi Thu qua
Tay lơi kỷ niệm bờ môi úa
Mắt đọng thời gian ngấn lệ già
Tuyết phủ Đông sang hồn rét lạnh
Đêm tràn ký ức...giọt châu pha...

23.03.2020
TT-Thanh Trước

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

NHẬT KÝ COVI

NHẬT KÝ COVI

Từ mấy tuần nay trong đầu tôi lúc nào cũng lẩn quẩn chung quanh vấn đề bệnh dịch. Nói đúng hơn là từ lúc bệnh dịch bắt đầu lan rộng ở Vũ Hán và khi thành phố này bị phong tỏa. Tôi không nhớ rõ ngày nào...hình như khoảng cuối tháng giêng. Theo dõi và lo lắng cho bạn bè tại quê hương...gần quá, gần Trung Hoa quá. Nhưng rồi cơn dịch đã không dừng lại ở Vũ Hán hay Á Châu mà đã lây lan ra khắp thế giới...Âu, Mỹ, Úc và ngay cả Phi cũng đã có người nhiễm. Cái lo lắng cũng đã lan ...rộng ra...không còn dành riêng cho những người thân yêu ở VN mà thêm ở Mỹ, Úc, Pháp, Canada...và nhất là cho gia đình tôi đang sống tại Đức. Ba mẹ tôi đã gần 80...hai đứa con trai, một hiện vẫn chung sống với tôi, một ở riêng, cách tôi 80 km, gia đình của hai đứa em trai cách tôi 80-100 km.

Cuộc sống ở Đức, quê hương thứ hai của tôi chỉ trong vòng mấy tuần thôi mà như hoàn toàn đổi khác. Số người bị nhiễm từ 16 (24.02.2020) nay đã lên đến 23.129 với 93 ca tử vong! Trường học, cơ sở, quán xá...đóng cửa...Biên giới cũng đóng, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Vài nơi đã có lệnh giới nghiêm, những nơi còn lại thì có lệnh cấm tụ tập trên 2 người! Đó là những chuyện trên đất nước tự do này rất hiếm xảy ra...chỉ có trong chiến tranh...mà đúng vậy...chúng ta đang đứng giữa trận chiến chống lại Coronavirus. Cuộc chiến này bao giờ kết thúc...và kết quả ra sao...?! Không ai biết trước. Nhưng chuyện ngay trước mắt là phải cố gắng sống còn...giữ an toàn và nhất là phải giữ vững tinh thần vì đây chỉ mới là khởi đầu…

Trong thời điểm mà tất cả đều hoang mang lo lắng hình như người ta xích lại gần nhau hơn, quan tâm đến nhau nhiều hơn. Có những người trước giờ chỉ biết có công việc, tiền bạc, không có thời giờ cho những người thân thương hay cho chính mình, nay lại hằng ngày điện thoại nhắn tin hỏi han! Hứa hẹn sẽ gặp nhau sau mùa dịch...hình như đó cũng là mục tiêu để cho người ta cố gắng đạt được. Riêng tôi...vẫn còn một lời hứa...vẫn mong thực hiện được…

Cầu bình yên cho tất cả mọi người. Hãy yêu thương và quan tâm nhau thay vì giận hờn ganh ghét. Có người từng nói với tôi: “Chúng ta không có đủ thời gian để yêu thương nhau, thì sao lại phải lãng phí nó cho những chuyện không đâu.”
Và bất chợt tôi nhớ đến một bài hát “Nếu chỉ còn một ngày để sống”.


22.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

KHÔNG BAO GIỜ ĐỦ

KHÔNG BAO GIỜ ĐỦ

Em cố ngưng nhịp thở
Cứ giữ mãi như thế
Em không thể để phút giây này chấm dứt

Anh đã gieo trong em một giấc mơ
Và nó đang vỡ oà
Anh có nghe được tiếng vang?
Hãy nắm lấy tay em
Hãy cùng em chia sẽ nó
Vì hỡi dấu yêu...
Không anh:


Ngàn muôn ánh sáng của đèn pha
Hay tất cả các vì sao mà ta trộm của trời đêm
Sẽ không bao giờ đủ
Không bao giờ đủ

Những lầu vàng điện các đều quá bé nhỏ
Đôi tay này có thể ôm trọn thế giới
Nhưng sẽ không bao giờ đủ
Không bao giờ đủ
Với em


Không bao giờ
Không bao giờ
Với em…


Không bao giờ...
Với em…


21.03.2020
TT-Thanh Trước

(Phóng dịch)

DỖ ĐÊM

DỖ ĐÊM

Giấc ngủ không tròn dạ héo hon
Sầu tư ấp ủ dáng hao mòn
Người xa lặng tiếng...ai hoài ngóng

Giá lạnh đêm về...tím môi son

Chuốc chén men nồng cạn nỗi đau
Yêu thương tựa lá úa phai màu
Cười đây...khóc đó...đời hờ hững
Rượu đắng quên sầu...dỗ giấc mau...

21.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

NHỎ NHỚ LẮM...

NHỎ NHỚ LẮM...

Nhỏ nhớ lắm...
Ngày vắng Anh thêm ngập tràn nỗi nhớ
Thèm tiếng yêu...thèm câu nói thân quen

Đêm hoang lạnh...thèm vòng tay âu yếm
Nhỏ nhớ lắm....Anh nè...Nhỏ nhớ lắm...!

Nhớ câu chào dành cho Nhỏ mọi khi
Nhớ tiếng cưng...lời nhắc nhở...ngủ ngoan đi
Nhớ phút lặng yên...bên Anh...không nói một lời gì
Chỉ cảm nhận...có Anh...thế là đủ
Không có Anh, Nhỏ bơ vơ lạc lõng
Giữa dòng đời mỏi mệt...âu lo
Cố vượt qua bao gian khó chực chờ
Chỉ cần mỗi bờ vai Anh, Nhỏ tựa

Anh xa vắng...Nhỏ mong chờ quay quắt
Nhớ từng câu, từng chữ dẫu xa xăm
Chút yêu thương ta hò hẹn...để dành
Và hứa sẽ bên nhau...khi đủ nợ
Duyên gặp gỡ, đâu ai toan tính trước
Trao lời yêu, nào ai rõ nguyên do
Cuộc đời vốn không đủ thời gian để giận hờn
Dành trọn vẹn những yêu thương ta đang có

Nhỏ nhớ lắm...
Anh đâu...Có biết...?!
19.03.2020
TT-Thanh Trước

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2020

CẢM NHẬN: NHỎ... LẠI NHỚ

NHỮNG CẢM NHẬN KHI ĐỌC BÀI THƠ HAY " NHỎ... LẠI NHỚ! " CỦA ĐẶNG LÊ THANH TRƯỚC.

Nhỏ lại nhớ Anh...
Thèm lắm tiếng cưng
Anh gọi Nhỏ bao ngày
Thèm hơi ấm...
Thèm vòng tay ôm lấy Nhỏ
Thèm hơi thở...
Đọng vương mùi khói thuốc
Khoảng không gian...
Chỉ riêng Nhỏ và Anh!


Nhỏ lại nhớ Anh...
Nhớ những lúc vào khuya
Đêm trở giấc
Lời dịu dàng Anh bảo...
"Ngủ ngoan đi! "
Nhớ câu thơ
Ru khắc khoải phận người
Và thêm nhớ ...
Niềm đau...
Dâng lồng ngực!


Nhỏ lại nhớ Anh ...
Nhớ ray rứt...
Nhớ...
Không lời nào có thể tả
Muốn gào lên...
Cho vơi bớt nỗi đợi chờ...
Mặc kệ ai...
Chê cười Nhỏ khùng điên
Nhỏ chỉ biết tim tràn đầy...
Một chữ... Nhớ!


Nhỏ lại nhớ Anh rồi...! 

            Thanh Trước.
-----------------------------------------
Bắt được rồi nghe Nhỏ. "Nhỏ lại nhớ Anh..." Lần này thì không chối cãi nữa nhé. Không như lần trước nũng nịu rồi bảo "Nhỏ nhớ ít thôi mà! " Ai cũng biết tình yêu là bài ca thương nhớ làm người ta bồn chồn, lo lắng và suy nghĩ miên man. Nhớ là khao khát và mong ước có lại những phút giây hay những ngày tình mộng tươi đẹp để bớt cô quạnh. Chính vì thế mà nhớ lại "thèm "


 " Nhỏ lại nhớ Anh...
Thèm lắm tiếng cưng
Anh gọi Nhỏ bao ngày
Thèm hơi ấm...
Thèm vòng tay ôm lấy Nhỏ
Thèm hơi thở...
Đọng vương mùi khói thuốc
Khoảng không gian...
Chỉ riêng nhỏ và anh! "


Thấy chưa! Thèm tiếng "cưng "dịu dàng, ấm áp đầy yêu thương. Tiếng "cưng "đồng nghĩa với tiếng em nhưng được gọi theo ý thích, cách bày tỏ tình yêu thì tiếng cưng "trong bài thơ tràn đầy hạnh phúc mà chỉ riêng cho hai người yêu nhau.. Nghe tiếng gọi là biết Anh đã đến sẽ có hơi ấm của vòng tay ôm, hơi thở của hai con tim sát vào nhau. Lúc ấy, hơi thuốc lá quen thuộc cũng là hương hoa của tình yêu. Không gian mênh mông kia Nhỏ không cần. Nhỏ chỉ cần cái không gian bé xíu ấy để hơi thở, hơi ấm và nụ hôn ngọt ngào quyện vào nhau rồi tan chảy ra trong đê mê...Nhưng giờ đây làm sao có được. Thèm nên nhớ rồi khao khát cho bớt lạnh lùng.
Ngày nhớ đêm mong mà mong chờ để nuôi hy vọng Anh sẽ đến và... nhưng trên tất cả là sự yêu thương dịu dàng, sự ân cần của Anh. Đêm khuya mà trở giấc để được Anh vỗ về :"Ngủ ngoan đi! ".Hạnh phúc là đây. Tình yêu tuyệt vời cũng là đây! 


 "Nhỏ lại nhớ Anh...
Nhớ những lúc vào khuya
Đêm trở giấc
Lời dịu dàng Anh bảo...
"Ngủ ngoan đi! "


Nhớ thì chả ai cấm, chẳng ai cười và có ai cười thì nên thông cảm cho họ vì tình yêu của họ đã mất với trái tim đầy vết sẹo khổ đau. Nhớ là bức tranh lòng nhiều cung bậc và nhiều màu sắc nên mới "ray rứt, khắc khoải "đến thế. Chữ "nhớ " nghĩ cũng ngộ. Nó là Viên đạn vô hình, một vết chém gây thương sâu nhưng chữ nhớ cũng đầy phép màu mang đến niềm vui, hy vọng cho ai biết đợi chờ, biết vượt qua nghịch cảnh để đón nhận hạnh phúc. Nhớ là đóa hồng của tình yêu phải không Thanh Trước. 


 "Mặc kệ ai...
Chê cười Nhỏ khùng điên
Nhỏ chỉ biết tim tràn đầy...
Một chữ... Nhớ! "


 "Nhỏ ...lại nhớ! " là bài thơ hay tiếp nối bài "Nhỏ nhớ... ít " của Thanh Trước. Thể loại thơ tự do được viết để nỗi nhớ đi tận cùng tâm khảm, sâu sắc mà nhẹ nhàng đáng yêu làm sao. Dấu ba chấm được dùng để diễn tả âm thanh gọi thầm vừa tha thiết, vừa mong đợi biết bao. Dấu ba chấm trong các câu "Và thèm nhớ... /Niềm đau... /Nhớ ray rứt... "có tác dụng đánh dấu chỗ ngừng nói của tác giả nhằm mục đích cho ta biết cung bậc và sắc màu của nỗi nhớ trong trái tim cô. Cách dùng dấu câu thật tuyệt.
Không biết Thanh Trước có cho ra mắt bạn đọc bài thơ nào về nỗi nhớ của Nhỏ hay không nhưng tôi tin là có. Chúng ta hãy đợi nhé.


Chau Doan