Thứ Ba, 17 tháng 3, 2020

CẢM NHẬN: NHỎ... LẠI NHỚ

NHỮNG CẢM NHẬN KHI ĐỌC BÀI THƠ HAY " NHỎ... LẠI NHỚ! " CỦA ĐẶNG LÊ THANH TRƯỚC.

Nhỏ lại nhớ Anh...
Thèm lắm tiếng cưng
Anh gọi Nhỏ bao ngày
Thèm hơi ấm...
Thèm vòng tay ôm lấy Nhỏ
Thèm hơi thở...
Đọng vương mùi khói thuốc
Khoảng không gian...
Chỉ riêng Nhỏ và Anh!


Nhỏ lại nhớ Anh...
Nhớ những lúc vào khuya
Đêm trở giấc
Lời dịu dàng Anh bảo...
"Ngủ ngoan đi! "
Nhớ câu thơ
Ru khắc khoải phận người
Và thêm nhớ ...
Niềm đau...
Dâng lồng ngực!


Nhỏ lại nhớ Anh ...
Nhớ ray rứt...
Nhớ...
Không lời nào có thể tả
Muốn gào lên...
Cho vơi bớt nỗi đợi chờ...
Mặc kệ ai...
Chê cười Nhỏ khùng điên
Nhỏ chỉ biết tim tràn đầy...
Một chữ... Nhớ!


Nhỏ lại nhớ Anh rồi...! 

            Thanh Trước.
-----------------------------------------
Bắt được rồi nghe Nhỏ. "Nhỏ lại nhớ Anh..." Lần này thì không chối cãi nữa nhé. Không như lần trước nũng nịu rồi bảo "Nhỏ nhớ ít thôi mà! " Ai cũng biết tình yêu là bài ca thương nhớ làm người ta bồn chồn, lo lắng và suy nghĩ miên man. Nhớ là khao khát và mong ước có lại những phút giây hay những ngày tình mộng tươi đẹp để bớt cô quạnh. Chính vì thế mà nhớ lại "thèm "


 " Nhỏ lại nhớ Anh...
Thèm lắm tiếng cưng
Anh gọi Nhỏ bao ngày
Thèm hơi ấm...
Thèm vòng tay ôm lấy Nhỏ
Thèm hơi thở...
Đọng vương mùi khói thuốc
Khoảng không gian...
Chỉ riêng nhỏ và anh! "


Thấy chưa! Thèm tiếng "cưng "dịu dàng, ấm áp đầy yêu thương. Tiếng "cưng "đồng nghĩa với tiếng em nhưng được gọi theo ý thích, cách bày tỏ tình yêu thì tiếng cưng "trong bài thơ tràn đầy hạnh phúc mà chỉ riêng cho hai người yêu nhau.. Nghe tiếng gọi là biết Anh đã đến sẽ có hơi ấm của vòng tay ôm, hơi thở của hai con tim sát vào nhau. Lúc ấy, hơi thuốc lá quen thuộc cũng là hương hoa của tình yêu. Không gian mênh mông kia Nhỏ không cần. Nhỏ chỉ cần cái không gian bé xíu ấy để hơi thở, hơi ấm và nụ hôn ngọt ngào quyện vào nhau rồi tan chảy ra trong đê mê...Nhưng giờ đây làm sao có được. Thèm nên nhớ rồi khao khát cho bớt lạnh lùng.
Ngày nhớ đêm mong mà mong chờ để nuôi hy vọng Anh sẽ đến và... nhưng trên tất cả là sự yêu thương dịu dàng, sự ân cần của Anh. Đêm khuya mà trở giấc để được Anh vỗ về :"Ngủ ngoan đi! ".Hạnh phúc là đây. Tình yêu tuyệt vời cũng là đây! 


 "Nhỏ lại nhớ Anh...
Nhớ những lúc vào khuya
Đêm trở giấc
Lời dịu dàng Anh bảo...
"Ngủ ngoan đi! "


Nhớ thì chả ai cấm, chẳng ai cười và có ai cười thì nên thông cảm cho họ vì tình yêu của họ đã mất với trái tim đầy vết sẹo khổ đau. Nhớ là bức tranh lòng nhiều cung bậc và nhiều màu sắc nên mới "ray rứt, khắc khoải "đến thế. Chữ "nhớ " nghĩ cũng ngộ. Nó là Viên đạn vô hình, một vết chém gây thương sâu nhưng chữ nhớ cũng đầy phép màu mang đến niềm vui, hy vọng cho ai biết đợi chờ, biết vượt qua nghịch cảnh để đón nhận hạnh phúc. Nhớ là đóa hồng của tình yêu phải không Thanh Trước. 


 "Mặc kệ ai...
Chê cười Nhỏ khùng điên
Nhỏ chỉ biết tim tràn đầy...
Một chữ... Nhớ! "


 "Nhỏ ...lại nhớ! " là bài thơ hay tiếp nối bài "Nhỏ nhớ... ít " của Thanh Trước. Thể loại thơ tự do được viết để nỗi nhớ đi tận cùng tâm khảm, sâu sắc mà nhẹ nhàng đáng yêu làm sao. Dấu ba chấm được dùng để diễn tả âm thanh gọi thầm vừa tha thiết, vừa mong đợi biết bao. Dấu ba chấm trong các câu "Và thèm nhớ... /Niềm đau... /Nhớ ray rứt... "có tác dụng đánh dấu chỗ ngừng nói của tác giả nhằm mục đích cho ta biết cung bậc và sắc màu của nỗi nhớ trong trái tim cô. Cách dùng dấu câu thật tuyệt.
Không biết Thanh Trước có cho ra mắt bạn đọc bài thơ nào về nỗi nhớ của Nhỏ hay không nhưng tôi tin là có. Chúng ta hãy đợi nhé.


Chau Doan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét