Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

CHO MỘT NGƯỜI ANH...

CHO MỘT NGƯỜI ANH...

Còn có ít tuần nữa là giỗ giáp năm của anh K. Tự nhiên hôm nay tôi muốn viết về anh, cho anh. Viết về chút kỷ niệm của chúng tôi.
Mới đó mà đã gần một năm anh rời xa thế giới này. Em gái hôm nay nhớ và viết cho anh đây!
.........
Tôi gặp anh trên tàu Cap Anamur sau khi được vớt một ngày. Hôm đó sau khi ăn sáng tôi lên boong tàu ngồi ngắm trời, ngắm nước. Buồn vô hạn! Mình đã xa quê hương thật rồi! Xa ông bà, cha mẹ mà không biết có còn gặp lại. Ngay cả tình yêu đầu tôi cũng bỏ lại sau lưng...Anh đến bên tôi từ lúc nào không biết. Cho đến lúc anh hỏi: "Làm gì buồn vậy cưng?" thì tôi mới nhận ra sự hiện diện của anh. Anh gọi tôi là cưng ngay từ buổi đầu tiên...Thế là chúng tôi quen nhau. Ngày nào tôi lên boong tàu ngồi thì anh cũng đến nói chuyện, chọc cho tôi cười.
Chúng tôi cùng được đưa đến trại tị nạn ở Pulau Galang. Ở hai Barack khác nhau nhưng anh vẫn thường xuyên đến thăm chị em chúng tôi. Tôi nấu cơm cho tất cả cùng ăn. Có chuyện gì nặng nhọc tôi làm không được thì anh và bạn bè anh giúp đở. Trời đẹp thì cùng kéo nhau ra biển chơi. Anh lúc đó 22 tuổi, lớn hơn tôi 6 tuổi mà nhiều lúc nghịch như con nít!


 Có lần đêm đã khuya, anh chạy đến rủ tôi lên Chùa. Tôi ngạc nhiên nhưng vẫn đi theo. Hai đứa leo lên tới Chùa, kiếm một góc ngồi. Anh lấy thuốc hút và không nói gì cả! Tôi mới hỏi giờ này còn lên Chùa làm chi? Anh bảo rình bắt con mèo về làm thịt! Ui trời...!!! Vậy mà cũng rủ con nhỏ đi theo!
Hôm khác lại chạy đến bảo tôi dạy tiếng Anh. Tưởng học cái chi, thì ra chỉ muốn biết hai câu: I love you và Do you love me? Không biết làm sao mà phải lòng cô hàng Café người Indo nên mới học ít câu tiếng Anh để nói chuyện. Chưa đủ đâu, còn dắt tôi đi thông dịch để anh cua gái nữa!


 Rời trại tị nạn đến Đức chúng tôi còn ở chung trại chuyển tiếp một tuần thì chia tay. Anh về miền Bắc nước Đức, chị em tôi vào nội trú ở Köln. Bận rộn trong cuộc sống mới, liên lạc thưa dần. Lúc đó tiền bạc không có, muốn gọi điện thoại hay đi thăm không phải dể. Có nhớ, có nghĩ đến nhau cũng đành chịu. Tôi đi học, lấy Tú Tài, lên Đại Học...Anh đi làm, lấy vợ...Tôi đi làm, lấy chồng...và mất liên lạc với nhau từ năm 1988!
 

27 năm sau...tình cờ chúng tôi biết tin tức nhau qua một người bạn. Hẹn gặp. Mừng khôn xiết. Ai cũng có gia đình, con cái, nhưng tình cảm dành cho nhau vẫn như ngày nào. Anh vẫn gọi tôi là cưng như ngày xưa.
Công việc bận rộn, ít có thời gian nhưng vẫn thường xuyên nhắn tin nói chuyện phiếm. Anh bảo có gì vui rủ anh đi với. Và có gì vui tôi lại rủ anh đi cùng...Lần cuối cùng tôi gặp anh là cùng đi nghe Lệ Quyên hát.
 

Anh bệnh nặng nhưng không cho tôi biết! Trước khi anh mất gần ba tháng tôi còn nhắn tin hỏi anh có đi dự tang lể của ông Neudeck, người sáng lập Cap Anamur, không. Anh bảo bận việc không đi được. Sau này tôi mới biết lúc đó anh đang nằm bệnh viện và sang cả chục lít máu. Đêm nhận được tin anh mất qua Facebook tôi bàng hoàng không tin là sự thật! Sáng gọi cho vợ anh thì mới biết anh bị ung thư gan và đã nằm bệnh viện nhiều tháng! Tang lể anh, chị em tôi đến dự. Cứ như trong mơ...
Vừa tìm lại được nhau không bao lâu thì anh rời xa tôi vĩnh viễn! Đặt hai đóa hồng trắng lên quan tài mà nghe như có tiếng anh văng vẳng bên tai..."Có gì vui nhắn tin, anh đi với cưng"...Nhìn bức ảnh thoáng thấy anh cười...Vẫn nụ cười lỏn lẽn như con gái ngày nào...
...........
Anh K...em gái nhớ anh, viết cho anh đây...


13.08.2017 - TT

Ảnh chụp tại bãi biển Pulau Galang 21.11.1980, hai ngày trước khi rời trại tị nạn lên đường định cư.
 
 

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

LẺ BÓNG

LẺ BÓNG
 
Trăng khuya đã khuất đầu non
Mình ta lẻ bước lối mòn quạnh hiu
Trăng soi vách lá tiêu điều...

Đèn đêm một bóng liêu xiêu tủi hờn.

 
12.08.2017 - TT

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

XANH

XANH
 
Xanh xanh chiếc áo em xanh
Xanh bờ sóng biển, trời xanh trong lành
Xanh đôi mắt sáng long lanh...

Xanh làn suối tóc em dành riêng anh.

 
Xanh xanh tuổi ngọc yên lành
Xanh bờ đá đợi đầu ghành chơ vơ
Xanh xao ngày tháng ơ thờ
Xanh hoài tình chớm mộng mơ ươm thề!


11.08.2017 - TTTặng em gái yêu Stella Nguyen

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

VẦN

VẦN
 
Làm thơ thì phải học vần
Lỡ mà không biết khổ thân lắm nè!
Em đây cũng muốn làm le...

Học thơ Đường luật bạn bè nghe chơi.

Thầy gieo bài có vần "ơi"
Em đây tưởng bở cũng chơi vài lời:
"Cuộc đời" "đợi" "nghẹn lời" "vơi"
Gieo thêm "chới với" "đợi chờ"...ô...sai!
Nhìn vào thấy cũng mái mai
Em đâu nào biết "ơ" sai mất rồi
Sư huynh nhắc nhở: Em ôi,
"Đợi chờ" không được vần "ơ" lạc đường
Thay vào "ươi" mới đúng "Đường"
Miễn là không phải "đười ươi" được rồi!
.....
"Ơ" "Ơi" "Ươi"...chết em thôi!
Để em học chữ trước rồi...thơ sau!!!!

 
10.08.2017 - TT

Đây không phải Thơ mà là tâm sự của TT khi làm bài MỘNG HỜI!

TỨC MÌNH

TỨC MÌNH
 
Tức mình làm chẳng ra thơ,...
Câu vần con chữ không chờ mà đi!
Anh thì cứ bảo viết đi.
Viết gì mà viết, họa gì đây hơ!


Đêm thâu thức giấc bơ phờ,
Cũng vì bằng trắc, vần ơ vần à!
Hổng thèm...hổng họa nữa nha.
Phố khuya, trăng sáng, mưa xa...mặc tình!

 
10.08.2017 - TT

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

XIN MỘT CHÚT QUÊ HƯƠNG

XIN MỘT CHÚT QUÊ HƯƠNG
Ảnh: Hữu Nguyễn - Sadec
 

Xin anh khúc nhạc ân tình
Bụi tre, vách lá, mái đình, con đê
Xin anh nắng ấm chiều quê

Ầu ơ câu hát mẹ về với cha
Xin anh củi nóng bếp nhà
Mâm cơm thanh đạm đậm đà yêu thương
Và xin...một chút quê hương
Em hằng ôm ấp trên đường lưu vong!

08.08.2017 - TT
 



Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

CHỜ CHI

CHỜ CHI
 
Bóng dáng ai sầu giữa gió mưa
Công viên ghế đá nhớ sao vừa
Chờ chi yêu ái không còn nữa...

Một thoáng xa rời...lạc lối xưa!

 
07.08.2017 - TT

MỘNG HỜI

MỘNG HỜI
Ảnh: Pham Hoai Nam


Nước mắt đau thương nửa cuộc đời
U hoài vướng vít chẳng hề vơi
Ngày Xuân vụt mất đâu thèm đợi ...
Tủi phận cô đơn luống nghẹn lời
Gió rét trời Đông hồn chới với
Mưa Thu lạnh buốt giữa trùng khơi
Thầm mong nắng sáng vui ngày mới
Hạ sớm về mang...giấc mộng hời...

07.08.2017 - TT

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

THỞ THAN

THỞ THAN
 
Em buồn em tập làm thơ
Viết vơ viết vẫn mộng mơ ấy mà
Bao lâu xa xứ xa nhà...

Quên dần năm tháng câu ca tiếng hò
 

Thơ em ngôn ngữ ốm o
Có khi con chữ quanh co chẳng về
Mặc cho em ngóng ủ ê
Chữ ơi xin nhớ mau về với em!!!
.............
Mấy ngày chờ đã rã mèm
Chữ đâu không thấy...bên thềm...mưa rơi...!!!

 
05.08.2017 - TT

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

TRẢ LẠI

Ảnh: Pham Hoai Nam
TRẢ LẠI

Trả lại đường xưa chút nắng chiều,
Ta về góp lại thoáng hương yêu.
Người nơi đất khách xa xôi ấy...

Có nhớ làng quê nhớ cánh diều...?


04.08.2017 - TT

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

TRÓT LỠ

Ảnh: Pham Hoai Nam
TRÓT LỠ

Kỷ niệm hôm nào chợt vụt bay
Yêu thương dấu ái mãi đong đầy
Bờ môi mọng đỏ xưa hờn lẫy...

Xa cách bây giờ đã đổi thay
Ánh mắt rạng vui từng đã thấy
Ban mai nắng rọi má hây hây
Giờ đêm lẻ bóng ai ôm lấy
Trót lỡ yêu người tủi phận đày!


02.08.2017 - TT

HOÀI NIỆM

HOÀI NIỆM

Hoàng hôn lặng lẽ về đây
Bâng khuâng chợt nhớ những ngày bên nhau
Biển xanh sóng vỗ dạt dào...

Vòng tay ôm ấp ngọt ngào yêu thương
Thảo nguyên đất đỏ còn vương
Xa xôi vọng tưởng đêm sương gió luồn
Bên thềm canh trở sầu buông
Gặp nhau chi để lòng buồn nhớ nhung!


02.08.2017 - TT

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

ĐÈN KHUYA

Ảnh: Pham Hoai Nam
ĐÈN KHUYA

Đèn khuya một bóng bơ vơ
Hắt hiu đêm lạnh đợi chờ người xa
Còn đâu những buổi chiều tà...

Trong vòng tay ấm chan hoà yêu thương
Anh đi lòng vẫn nặng vương
Em ôm kỷ niệm chôn vùi vần thơ
Trăng treo gác vắng ơ thờ
Đèn khuya le lói in mờ bóng ai...


01.08.2017 - TT