Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019

THÁNG MƯỜI HAI

THÁNG MƯỜI HAI

Tháng mười hai...
Gió đông lành lạnh
Buốt vai gầy...buốt mảnh hồn côi 

Tuyết bay bay trắng cả bầu trời
Chiều viễn xứ...sầu lơi nhịp thở

Tháng mười hai...
Đêm gầy nhung nhớ
Đếm thời gian qua ngõ vội vàng
Mộng xuân thì...yêu ái dỡ dang
Hương kỷ niệm loang miền ký ức

Tháng mười hai...
Trăng khuya thổn thức
Vần thơ nhoà...vết mực lấm lem
Chén men cay...rượu đắng...môi mềm
Say...khói thuốc...mắt thêm lệ đẫm

Tháng mười hai...khát vòng tay ấm...

31.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019

TÌM NHAU

TÌM NHAU

Tìm nhau...
giữa chốn bụi trần
Đã mòn con mắt...

Đã thân rã rời...
Tóc xanh nhuộm trắng tuổi đời
Lệ xuân thì đổ lặng rơi bóng chiều

Tìm nhau...
ngày tháng rong rêu
Gầy...đêm mong nhớ
cô liêu...giấc sầu
Trăng tàn soi cuộc bể dâu
Câu kinh cứu rỗi chìm sâu kiếp người

Thiên thu một cõi xa vời...
Tìm nhau!

30.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2019

NHỎ NHỚ...ANH

NHỎ NHỚ...ANH

Nhỏ nhớ anh rồi...
Người đàn ông...
Đôi mắt buồn sâu thẳm

Giọng nói trầm...ấm áp...xa xăm
Nhớ tiếng cưng...
gọi Nhỏ...rất gần
Dáng lãng tử...cô đơn...gầy guộc

Nhỏ nhớ anh...
Như nhớ câu thơ cũ
Dòng nhạc sầu...ray rức
vọng đêm thâu
Thèm đôi vai...
Nhỏ tựa đầu
Quên mỏi mệt giữa dòng đời xiết chảy

Nhỏ nhớ anh rồi...
Anh không biết...!!!

28.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2019

ĐÔNG

ĐÔNG

Đông...ngập ngừng...bấc thổi
Lạnh tràn nỗi cô đơn
Nắng...hiu hắt...dỗi hờn

Lẫn trốn cơn mưa nhỏ

Giọt sầu rơi...vô cớ
Nhoè phiến cỏ rêu xanh
Yêu thương tựa chỉ mành
Đời...mong manh sương khói

Gót trần chân mệt mỏi
Buồn...len lỏi...âm đưa
Câu thơ xót xa vừa
Lời ca xưa hoài đọng

Đông...rét ru...hồn mộng...

26.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2019

NGHE...ĐÔNG

NGHE...ĐÔNG

Nghe trống vắng
dậy tràn đêm đơn lạnh
Gió sang mùa 

heo hút mảnh hồn côi
Xót xa ru...
cay đắng một phận đời
Đông hờn tủi...
Tuyết rơi miền ký ức...

Nghe hơi thở thời gian...
vương lồng ngực
Tim dại khờ...thổn thức
nuối ngày qua
Sót trên môi...
Hương yêu ái nhạt nhoà
Men vị đắng...
đậm pha màu kỷ niệm

Nghe hoang phế...
nghe lạc loài cung phím
Bản tình ca chết lịm
giữa hư không
Rách tả tơi
câu thề hứa mặn nồng
Ôm dĩ vãng...
nghe Đông gầy nỗi nhớ...!

23.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

NỖI BUỒN ...

Chủ nhật thứ tư mùa vọng! TT xin gởi đến mọi người một câu chuyện nho nhỏ và chúc tất cả mọi sự an lành trong niềm tin, hy vọng, đón mừng Chúa Giáng Sinh!

———————-

NỖI BUỒN ...


Một ngày kia có một người đàn bà nhỏ nhắn đi trên con đường làng đầy bụi! Bà ta hình như đã rất già nhưng bước đi thanh thoát và có một nụ cười tươi trẻ như một cô gái.

Đang rảo bước, bà chợt đừng lại trước một hình thù bé nhỏ đang co ro bên vệ đường và nhìn xuống. Nó ngồi trên mặt đường bụi...gần như vô hình...trông giống như một chiếc chăn xám mang dáng người!

Bà lão cúi gần xuống Nó và hỏi: “Ngươi là ai?”

Đôi mắt vô thần mệt mỏi nhìn lên. “Tôi? Tôi là nỗi Buồn”, Nó cất giọng thì thào...ngập ngừng...gần như không nghe được.

“À...nỗi Buồn!” bà lão kêu lên mừng rỡ như vừa gặp lại một người thân thiết.

“Bà biết tôi?” nỗi Buồn nghi ngờ hỏi.

“Tất nhiên là ta biết ngươi! Thỉnh thoảng ngươi cùng đi với ta một đoạn đường.”

“Nhưng mà...” nỗi Buồn ngạc nhiên, “sao bà không né tránh tôi? Bà không sợ tôi à?”

“Tại sao ta phải né tránh ngươi, con yêu? Ngươi thừa biết không một ai có thể chạy thoát tầm tay ngươi. Nhưng ta muốn biết lý do gì mà ngươi trông có vẻ chán nản thế?”

“Tôi..., tôi đang buồn”, Nó trả lời.

Bà lão ngồi xuống cạnh Nó. “Thì ra ngươi buồn”, bà gật gù ra vẻ thông cảm. “Hãy kể cho ta nghe, chuyện gì đè nặng ngươi.”

Nỗi Buồn thở dài.
“Bà biết không” Nó ngập ngừng bắt đầu và kinh ngạc vì có người muốn nghe Nó tâm sự, “thật ra không ai thích tôi hết! Tôi có phận sự đến với loài người và ở lại bên họ một thời gian! Nhưng mỗi khi tôi tìm đến, họ hoảng sợ và tránh né tôi như một căn bệnh truyền nhiễm.”

Nỗi Buồn nấc nghẹn.
“Họ tìm ra nhiều câu nói để xua đuổi tôi. Họ nói: Papperlapapp, cuộc sống thật thú vị...và nụ cười giả tạo của họ đem đến cho họ cơn đau dạ dày và nghẹn thở. Họ nói: Xin tạ ơn những điều đã làm ta cứng cỏi...và tim họ nhói đau. Họ nói: ta chỉ phải gồng mình cố chịu...và họ cảm thấy bờ vai bị xé toạt, lưng còng xuống. Họ nói: chỉ có những kẻ yếu đuối mới khóc...và những dòng lệ chảy ngược như thác vỡ làm nổ tung người họ. Tệ hại hơn nữa họ tự làm tê liệt cảm xúc bằng rượu mạnh hay ma tuý để không cảm nhận được tôi...một nỗi Buồn!”

“Ô đúng vậy”, bà lão xác nhận, “những người này ta vẫn thường gặp...”

Nỗi Buồn co rút người lại.
“Và tôi chỉ muốn giúp loài người! Khi tôi cận kề họ, họ mới nhận ra chính mình! Tôi giúp họ xây chiếc kén để dưỡng vết thương! Ai buồn khổ tâm tình rất mong manh. Những vết thương chưa lành rất dể vỡ lại và sẽ đau đớn...rất đau đớn! Chỉ có chấp nhận nỗi Buồn và khóc cho hết những giọt nước mắt dấu kín thì mới có thể chữa lành vết thương của mình! Nhưng loài người không muốn tôi giúp họ mà họ đem tiếng cười rạn vỡ tô điểm lên những vết sẹo chằn chịt! Hoặc giả họ khoát lên người những chiếc áo giáp được làm bằng cay đắng.”

Nỗi Buồn im lặng! Nó bắt đầu khóc thật nhỏ...to dần và cuối cùng thì như tuyệt vọng! Bà lão ôm lấy Nó, an ủi và dỗ dành Nó một cách dịu dàng.

“Cứ khóc đi nỗi Buồn”, bà âu yếm thì thầm, “hãy nghỉ ngơi và dưỡng sức! Bắt đầu từ hôm nay ngươi sẽ không còn phải đi một mình! Ta sẽ cùng đi với ngươi, để sự chán chường không lấn át ngươi hơn nữa.”

Nỗi Buồn nín khóc. Nó ngẩng dậy nhìn người bạn đồng hành mới một cách kinh ngạc: “Nhưng...nhưng...bà là ai?”

“Ta?” bà lão mĩm cười nói. “Ta là niềm HY VỌNG.”

21.12.2019
TT-Thanh Trước

Phỏng dịch từ Đức ngữ

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2019

ĐONG ĐẦY

ĐONG ĐẦY

Đêm tàn...rượu nhạt...cõi lòng say
Cạn chén...ngâm nga...mặc tháng ngày
Ngớ ngẩn vài câu...che mắt ướt

Vu vơ mấy chữ...dấu tim trầy
Đường trần vạn kiếp bao sầu tủi
Cõi tục muôn đời lắm đắng cay
Ngửa mặt nhìn quanh...cười nấc nghẹn
Quay lưng cúi xuống...lệ đong đầy...!

20.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

HÌNH NHƯ...

HÌNH NHƯ...

Hình như...
Nắng vội tàn mau
Còn chăng vài sợi úa nhàu...muộn rơi

Đông tràn...buốt giá tim côi
Gió khuya ray rức hát lời vô ngôn

Hình như...
Tình đã vùi chôn
Rũ bên xác lá...ngõ hồn hoang liêu
Phố xưa quạnh vắng tiêu điều
Gót trần mỏi mệt...rong rêu phận người

Hình như...
Môi lạc môi cười
Mộng thường rã cánh...giấc đời lổ loang...

19.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

MUỘN...

MUỘN...

Chiều đong
sợi nắng hững hờ
Cô đơn giọt nhớ...

bơ vơ ngấn sầu
Gió mùa ru khúc...
tình đau
Lạnh lùa hơi thở...
úa màu môi xưa

Chiều rơi
nhịp gót chân đưa
Phố hoang vu phố...
Người lưa thưa người
Tóc mây sợi rối...
chơi vơi
Vàng bay khói thuốc...
dấu đời quạnh hiu

Chiều đi...muộn giấc cô liêu...!

18.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

...CHƯA...?

...CHƯA...?

Xa chưa...?
Tay tìm tay...hụt hẫng...
Trống vắng cô liêu...tạc bóng gầy


Mất chưa...?
Tim đơn côi oằn oại...
Loang lổ in hằn những vết gai...!

14.12.2019
TT-Thanh Trước

BẢY KỲ QUAN THẾ GIỚI

BẢY KỲ QUAN THẾ GIỚI

Trong một đề bài tập kiến thức tổng quát các học sinh phải kể ra bảy kỳ quan thế giới.
Sau đây là danh sách:

1. Kim tự tháp Giza
2. Taj Mahal
3. Hẻm núi lớn (Grand Canyon)
4. Kênh Panama
5. Tòa nhà Empire State
6. Nhà thờ St. Peter ở Vatican
7. Vạn Lý Trường Thành

Riêng một nữ học sinh đến cuối giờ vẫn còn ngồi viết! Lấy làm lạ cô giáo hỏi lý do. Cô bé trả lời: “Thưa cô, em vẫn còn do dự không biết chọn viết gì...vì có rất nhiều kỳ quan trên thế giới này.”
Cô giáo nói:”Em hãy đọc cho cả lớp biết em đã viết ra được gì. Cô và các bạn sẽ giúp em.”
Chần chừ một phút, cô bé đọc: “Với em đây là bảy kỳ quan thế giới:

1. Mắt Thấy
2. Tai Nghe
3. Chạm
4. Ngửi
5. Cảm Xúc
6. Nụ Cười
7. ...và Tình Yêu

Cả lớp im lặng.

Tất cả những điều mà chúng ta nhìn thấy, tiếp xúc hằng ngày nhưng lại không quan tâm đều rất kỳ diệu! Điều quý giá nhất trong đời chính là những điều không thể mua cũng như không thể chế tạo được.
Hãy trân trọng, tận hưởng, sống với và trao nhau những điều kỳ diệu này.

14.12.2019
TT-Thanh Trước

Phỏng dịch từ Đức ngữ

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

GIÁ ĐÔNG...

GIÁ ĐÔNG...

Hỏi giấc thu tàn...có lạnh không?
Thềm xưa lá đổ xác phơi hồng
Chân chùn lãng tử vu vơ ngóng 

Gót nhẹ trang đài ngớ ngẩn trông
Nhấp chén Quỳnh Tương sầu lạc mộng
Nâng chung Phỉ Thuý não lưng tròng
Hoàng hôn tím phủ cô liêu đọng
Khắc khoải ai chờ...giữa giá đông...?!

13.12.2019
TT-Thanh Trước

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

LỆ...KHÔ...

LỆ...KHÔ...

Ru ta...
một sớm thu tàn
Lá phơi xác lá...

ngổn ngang lối đường
Thềm xưa
nhẹ gót sầu vương
Rêu phong ký ức...
mộng thường rụng rơi

Ru ta...
mệt mỏi dốc đời
Nắng phai sợi nắng...
suốt trời hư không
Nghe chừng...
Tình đã vào đông
Lạnh...ru tim vỡ...
rớt dòng lệ...khô...!

12.12.2019
TT-Thanh Trước