Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

SAO

SAO

Trên trời có vạn vì sao
Là bao nhung nhớ ngọt ngào riêng em
Là câu ru ngủ hằng đêm
Em say giấc mộng êm đềm phù vân...


12.09.2017 - TT

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

ĐỐ AI

ĐỐ AI

Đố ai đếm được sao trời
Đố ai đếm được mưa rơi hạt buồn
Đố ai đếm giọt sầu tuôn
Đố ai đếm nỗi cô đơn đêm dài

 
11.09.2018 - TT

ĐOẢN KHÚC THU

ĐOẢN KHÚC THU

RƠI
Mưa rơi lất phất ngoài hiên

Giọt dài giọt ngắn giọt xuyên qua mành
Đêm buồn gió lạnh tàn canh
Lá Thu một chiếc lìa cành chơi vơi...

NHẶT
Mảnh tình ai rớt bên đời
Bay theo chiếc lá Thu rơi cuối mùa
Ta về nhặt lại hương xưa
Dấu yêu một thuở cho vừa môi say...

GIỮ
Giữ cho nhau mối tình đau
Bao năm đậm khắc áo nhàu đêm xưa
Người đi nhớ mấy cho vừa
Thu về lá luyến lưu chưa lìa cành...

QUÊN
Câu thơ bỏ lại bên đời
Chiều Thu lá rụng tơi bời ven sông
Quên rồi bao nỗi nhớ mong
Tình xa ngày ấy đã không trở về...

11.09.2017 - TT

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

ƯỚC HẸN


 

ƯỚC HẸN
 
Cung đàn lỡ nhịp khóc thương vay
Ước nguyện bên nhau phủ tháng ngày
Cách trở hai phương đành phím gãy...

Chia lìa đứt đoạn khúc ca hay
Người đi lệ đẫm sầu vương lấy
Kẻ ở âm thầm nuốt đắng cay
Giữ vẹn tim yêu còn rực cháy
Tình ta trọn kiếp vẫn đong đầy.

 
10.09.2017 - TT

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

THỨC GIẤC

THỨC GIẤC
 
Nửa đêm thức giấc gọi Nàng
Lâng lâng cánh Hạc mây ngàn nhẹ bay...
Muốn tìm một giấc ngủ say...

Bỗng dưng chợt tỉnh nơi này nhớ ai...

 
09.09.2017
 
Thương tặng Nàng Hoàng Hạc Dưới Trăng

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

ẢO MỘNG

ẢO MỘNG
 
Mơ hoài một bóng dẫu xa vời
Ấp ủ tim ngà dáng ngọc rơi
Ảo mộng tình yêu buồn chới với...

Trời xanh cợt giỡn xót thương đời

 
08.09.2017 - TT

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

CHỚM THU

CHỚM THU

Lá nhẹ nhàng rơi quyện nắng Thu
Mưa bay lất phất tựa sương mù
Xin đừng để ướt chồi ươm nụ

Sợ lắm môi hờn thiếu tiếng ru.

07.09.2017 - TT

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

TƠ VƯƠNG

TƠ VƯƠNG

Buồn trông con nhện giăng tơ
Sợi thương sợi nhớ sợi chờ sợi mong
Sông Ngân chia cách đôi dòng
Chức Ngưu lạc lối sầu đong đầy sầu


06.09.2017 - TT

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

KÝ ỨC...THU


KÝ ỨC...THU

Hình như trời sắp sang Thu...

Chiều nay lang thang đi dạo chợt thấy hàng cây bên đường đã có vài chiếc lá đã đổi màu. Sáng sương đọng trên lá cũng nhiều hơn. Nơi quê hương thứ hai của tôi bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông rất rỏ ràng. Ngày còn ở Việt Nam tôi hay đọc những bài thơ, nghe những bài hát về mùa Thu với những chiếc lá vàng rơi, cơn mưa buồn lất phất...

Em không nghe rừng Thu
Lá Thu rơi xào xạc
Con Nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô...
(Tiếng Thu - Lưu Trọng Lư)

Viết sao thì mình hay vậy chớ lúc đó tôi không tưởng tượng được cái cảnh đạp trên lá vàng khô nó như thế nào. Qua đến đây rồi tôi mới biết mùa Thu đẹp ra sao.
Mặc dù bốn mùa đều có cái đẹp riêng của nó nhưng tôi vẫn thích cái đẹp của mùa Thu nhất. Vào Thu ánh nắng không còn gắt gao như lúc hè, không còn rực rỡ mà đậm đà hơn, ấm áp hơn. Sáng sớm sương nhiều và trời bắt đầu lạnh. Đẹp nhất là những con đường với hàng cây đầy lá. Những chiếc lá đã thay áo, không còn xanh mượt mà đủ các màu vàng, cam, đỏ.
Mùa Thu là mùa của thi nhân! Những cơn mưa bàng bạc, những chiếc lá bay bay theo cơn gió nhè nhẹ và cả những sớm mù sương! Tất cả mờ mờ ảo ảo man mác buồn! Niềm cảm xúc cứ thế mà tuôn trào dệt nên những bài thơ, bản nhạc ca ngợi mùa Thu.

Mùa Thu mang cho tôi nhiều nỗi nhớ! Nhớ những chiều đi trong rừng Thu, chân đạp trên lá vàng khô xào xạc, tay trong tay với người tôi yêu. Nhớ những sớm sương mù lành lạnh lười biếng dậy, rúc mình trong chăn, trong vòng tay ấm áp thân thương. Nhớ những cơn mưa rỉ rã, không đi đâu được ngồi co ro trên ghế, nhâm nhi ly rượu trên tay, thả hồn vào tiếng nhạc cổ điển tuyệt vời! Có những cái đã trở thành ký ức, riêng mùa Thu vẫn còn đó, vẫn đẹp quyến rũ!

Và mùa Thu đã mang tôi đến với thơ văn, mang tôi trở về với tiếng mẹ đẻ lúc thuở còn nằm nôi, khơi dậy trong tôi những cảm xúc đã chìm sâu trong tiềm thức với nỗi đau biệt xứ!
Trong một chiều Thu lang thang một mình nhìn những chiếc lá hồng hồng đỏ đỏ nằm ven đường tôi chợt buồn lâng lâng! Nhặt chiếc lá mang về, đêm trăn trở không ngủ được, tôi viết câu thơ đầu tiên trong đời...
"Ta về nhặt lá thu rơi..."

Nhặt lá Thu rơi và nhặt lại nửa mảnh đời mà tôi đã hơn 37 năm đánh rơi nơi đất khách!
Tôi bước đến với thơ như vậy! Với tất cả nỗi đau chôn chặt nhiều năm. Tôi bở ngở, choáng váng, gần như tuyệt vọng khi tìm thấy lại chính mình. Như đứa trẻ vừa biết đi, tôi chập chững, dò dẫm từng bước một. Mỗi bước là một nỗi đau, nỗi nhớ! Nhớ quê hương, nhớ xóm giềng, nhớ bạn bè...nhớ tuổi thơ đã đánh mất! Tôi đem niềm đau của nửa đời lưu vong, của những cuộc tình dang dở, những khắc khoải mong chờ, nỗi cô đơn của những đêm dài đăng đẳng vào lời thơ. Thơ tôi không hay, không vần điệu nhưng là tiếng lòng tôi. Tôi đã trở về, về lại với quê hương qua ngôn ngữ, lần mò từng câu từng chữ, nhưng tôi đã về. Thơ văn là người bạn cho tôi tâm sự từ mười tháng qua. Tôi đã trở về nhà và không còn cô đơn...

Ngoài trời mưa đang rơi...Sáng mai chắc sẽ có thêm một ít lá vàng! Mùa Thu đang nhè nhẹ đến, êm đềm và quyến rũ...

05.09.2017 - TT

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

HƯƠNG YÊU


HƯƠNG YÊU
Ảnh: Pham Hoai Nam


Em đi bỏ lại câu hò
À ơi tiếng vọng con đò chiều quê
Trời thu lá rụng ê chề...

Đường xưa còn đó nẻo về chia hai
Nắng vàng rồi cũng nhạt phai
Xuân xanh một thuở chờ ai bao giờ
Chút tình sót lại hồn thơ
Bâng khuâng bút mực dại khờ hương yêu...


04.09.2017 - TT

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

HONG SẦU

HONG SẦU

Em về giọt nắng đong đưa
Giọt rơi xuống tóc giọt đùa mắt nai
Đem bao sầu nhớ miệt mài...
Hong trong nắng ấm phôi phai giọt buồn...

03.09.2017 - TT

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017


 
Vu vơ nhớ một bóng hình
Năm canh khắc khoải bình minh chợt về
Thật...mơ bừng tỉnh cơn mê
Mình ta một bóng bên lề cuộc chơi...!

 
02.09.2017 - TT

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

RU

RU

Ảnh: Pham Hoai Nam
Anh ru
một giấc mộng tàn
Em ru sầu đắng
dỡ dang phận hồng
Đời ru
đời mãi long đong
Người ru lừa lọc
cho xong kiếp người


Chiều Thu
lá rụng tơi bời
Ai ru câu hát
mộng hời vỡ tan
Ta về
ru lại Đông tàn
Lục trong ký ức
bát ngàn hương xưa....


01.09.2017 - TT