TA…NGƯỜI
Ta - người
lỡ bước đường hoang lạnh
Một mảnh trăng côi
Một mảnh đời
Xuân qua hạ vãn thu tàn úa
Giá rét đông tràn
lệ khó vơi
Đêm dần cạn
mộng xưa chừ đã lỡ
Chén men nồng đọng ướp những ưu tư
Tiếng thời gian rót ru hồn khắc khoải
Đếm hư hao…
Mùa thay áo sương mù
Ta nặng gánh trầm mê
miền khổ ải
Người điêu linh
rượu nát đổ hình hài
Nhạc chìm lắng vần thơ sầu đứt đoạn
Khúc vô thường còn vẳng
điệu bi ai
Lửa đã tắt
tro tàn theo năm tháng
Gót chân đời mỏi lạnh đã từ lâu
Chôn ký ức
chôn niềm đau dĩ vãng
Ngõ vườn xưa
hoang phế phủ ngang đầu…
15.05.2023
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét