LẠC BẾN
Ta đứng lại…
Nghe mùa qua hờ hững
Rót tàn phai chuốc cạn giọt hương đời
Hoàng hôn phủ dã tràng hoài xe cát
Giữa biển trời ôm ấp mộng trùng khơi
Ta gom nhặt…
Mảnh linh hồn vụn vỡ
Gởi trăm năm từng vết xước in hằn
Sương trắng lạnh gió ru miền hoang phế
Cõi vô thường ta lạc bến trần gian…
08.05.2023
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét