BÀI CA HY VỌNG
Bão tuyết mù mịt! Cả cánh đồng giữa ngôi nhà của cô bé và cánh rừng của con sói chỉ toàn là một màu trắng xoá! Tuyết ngập lút gối! Tiếng gió rít xen lẫn cùng tiếng sói tru hoà quyện vào nhau như réo gọi...Da diết, oằn oại...cuồng nộ...Âm điệu Flamenco hoang dã của dân du mục...của một dân tộc lưu đày!
Cô bé buông quyển sách trên tay, nhẹ nhàng quấn lại chiếc khăn choàng cổ màu tím...màu của yêu thương nhung nhớ...chậm chậm đứng lên, tiến về phía cánh rừng nơi có trái tim tha thiết đợi chờ!
Tuyết vẫn rơi, tiếng sói tru vẫn lồng lộng và cô bé vẫn từng bước từng bước một vượt qua khoảng không gian trắng xoá! Mù mịt... không nhìn thấy phương hướng...nhưng cô bé không sợ, không thấy lạnh...nó biết bên kia cánh đồng có kẻ đang chờ nó...và nó sẽ được sưởi ấm trong móng vuốt đã cùn, trong bộ lông đã bạc phếch, loang lổ chằn chịt những vết sẹo!
Một bước rồi một bước nữa...Cô bé không biết bao giờ hết bão, khi nào tuyết tan...và nó có sang được bên kia cánh đồng! Hành trang của nó chỉ là tiếng nhạc lòng, màu tím yêu thương...và niềm hy vọng! Chỉ có thế thôi.
Hy vọng...Một bài ca huyền diệu...
14.10.2020
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét