Cả thế giới hốt hoảng, hoang mang...lên cơn sốt vì bệnh dịch Corona. Nước Đức, quê hương thứ hai của tôi cũng đã có hơn 1.000 ca nhiễm, mà vùng tôi ở là nơi bị nặng nhất với gần 500 ca. Theo dự đoán của các chuyên gia bệnh dịch thì phải ít nhất 70% dân số thế giới bị nhiễm...bệnh mới dừng tốc độ lây lan. Không trách mọi người lo âu hoảng sợ.
Những ngày qua, theo dõi tin tức...tôi thật mệt mỏi. Cái cảm giác bất lực như ứ nghẹn trong lồng ngực. Lo lắng cho những người thân... yêu gần xa...mà không làm gì được...chỉ biết khuyến cáo mọi người tự giữ mình, cũng như chính mình cũng hết sức gìn giữ...vì mình, vì người.
Những ngày qua, theo dõi tin tức...tôi thật mệt mỏi. Cái cảm giác bất lực như ứ nghẹn trong lồng ngực. Lo lắng cho những người thân... yêu gần xa...mà không làm gì được...chỉ biết khuyến cáo mọi người tự giữ mình, cũng như chính mình cũng hết sức gìn giữ...vì mình, vì người.
Thơ văn gì tôi viết cũng không xong...tinh thần căng thẳng...nghe nhạc...cho hồn lắng đọng.
Tôi rất yêu nhạc Lê Uyên Phương...Ca khúc nào cũng rất nồng nàn nhưng cũng đầy khắc khoải...trong hạnh phúc đã mang mầm móng chia lìa. Có lẽ vì ý thức được cuộc sống vô thường, cuộc đời ngắn ngủi...nhạc của anh chị như một lời nhắn nhủ: Hãy yêu nhau đi...khi còn có thể, hãy yêu nhau đi...yêu hết mình, yêu thật lòng...yêu nhau như chỉ còn mỗi ngày hôm nay...Yêu nhau đi...yêu nồng nàn, dù biết yêu tình yêu muộn màng...!
Có người cho rằng tôi đa tình, lãng mạn...vì khi yêu ai...tôi yêu hết lòng, yêu bất chấp...nhưng lại không hẹn đời, hẹn kiếp...và cũng không thích ai thề thốt trăm năm, ngàn năm. Duyên đến...gặp nhau, yêu nhau...trân trọng những gì đang có...vì ai biết mai này ra sao! Duyên đi...thì có cố giữ hay níu kéo cũng không xong...Tiếc nuối...có lẻ ai cũng có nuối tiếc...nhưng đừng để phải nuối tiếc vì đã phí thời gian cho những chuyện không đâu mà bỏ quên yêu thương trước mặt! Nếu có tiếc nuối thì nên tiếc cho những ngày hạnh phúc sớm qua mau...
Hi...hình như tôi hơi lang man rồi...Ây da...cái cô Vi này thật tai hại...
Nghe nhạc tiếp tục thôi...!
09.03.2020
TT-Thanh Trước
——————————
TÌNH KHÚC CHO EM
Tác giả: Lê Uyên Phương
Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng
Cho em môi hôn vội vàng
Cho em quen ân tình sâu
Dù em không mong dài lâu
Xin cất lấy ước mơ đầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù tháng năm buồn vui bàng hoàng
Vì đâu mê say phồn hoa
Như áo gấm sáng lóng lánh
Ôm rách nát không tâm linh
Ôm tiếng hát không hơi rung nghèo nàn
Còn yêu chi hoa ngày xanh
Héo hon vì mong manh
Bỏ quên lại người sau ngỡ ngàng
Thương em khi yêu lần đầu
Thương em lo âu tình sau
Dù gương xưa không được lau
Soi lấy bóng mối duyên sầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng
Tôi rất yêu nhạc Lê Uyên Phương...Ca khúc nào cũng rất nồng nàn nhưng cũng đầy khắc khoải...trong hạnh phúc đã mang mầm móng chia lìa. Có lẽ vì ý thức được cuộc sống vô thường, cuộc đời ngắn ngủi...nhạc của anh chị như một lời nhắn nhủ: Hãy yêu nhau đi...khi còn có thể, hãy yêu nhau đi...yêu hết mình, yêu thật lòng...yêu nhau như chỉ còn mỗi ngày hôm nay...Yêu nhau đi...yêu nồng nàn, dù biết yêu tình yêu muộn màng...!
Có người cho rằng tôi đa tình, lãng mạn...vì khi yêu ai...tôi yêu hết lòng, yêu bất chấp...nhưng lại không hẹn đời, hẹn kiếp...và cũng không thích ai thề thốt trăm năm, ngàn năm. Duyên đến...gặp nhau, yêu nhau...trân trọng những gì đang có...vì ai biết mai này ra sao! Duyên đi...thì có cố giữ hay níu kéo cũng không xong...Tiếc nuối...có lẻ ai cũng có nuối tiếc...nhưng đừng để phải nuối tiếc vì đã phí thời gian cho những chuyện không đâu mà bỏ quên yêu thương trước mặt! Nếu có tiếc nuối thì nên tiếc cho những ngày hạnh phúc sớm qua mau...
Hi...hình như tôi hơi lang man rồi...Ây da...cái cô Vi này thật tai hại...
Nghe nhạc tiếp tục thôi...!
09.03.2020
TT-Thanh Trước
——————————
TÌNH KHÚC CHO EM
Tác giả: Lê Uyên Phương
Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng
Cho em môi hôn vội vàng
Cho em quen ân tình sâu
Dù em không mong dài lâu
Xin cất lấy ước mơ đầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù tháng năm buồn vui bàng hoàng
Vì đâu mê say phồn hoa
Như áo gấm sáng lóng lánh
Ôm rách nát không tâm linh
Ôm tiếng hát không hơi rung nghèo nàn
Còn yêu chi hoa ngày xanh
Héo hon vì mong manh
Bỏ quên lại người sau ngỡ ngàng
Thương em khi yêu lần đầu
Thương em lo âu tình sau
Dù gương xưa không được lau
Soi lấy bóng mối duyên sầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét