XUÂN TRÔI
Nợ tằm
một kiếp nặng mang
Xe tơ dệt mộng võ vàng sắc hương
Câu yêu
hờ hững đoạn trường
Lạc mơ vùi giấc vô thường thế nhân
Đường trần
bao nỗi đa đoan
Vướng bờ khổ lụy lệ tràn khoé mi
Gương soi...
bạc trắng xuân thì
Dốc đời mỏi mệt...đậm ghi vết hằn
Đàn rơi...
phím vỡ...
sầu ngân...
Nửa hồn hoang phế...
nhạt dần lời thơ!
02.05.2019
TT-Thanh Trước

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét