Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2019

TÌNH CA

Bốn mươi năm...hơn nửa đời người, tôi lìa xa làng quê yêu dấu! Bốn mươi năm...như một giấc mộng dài!

Không còn là một con bé ngây thơ ngày ngày ôm cặp sách đến trường, vui đùa cùng chúng bạn...tung tăng ca hát! Tóc đã phai màu...hành trang cuộc đời đã đủ đầy sương gió...và quê hương thì xa vời vợi!

Nhiều năm trôi qua trên xứ người...hội nhập với phong tục tập quán nơi đây...lời ăn tiếng nói cách sống của tôi gần như là người bản xứ! Tiếng mẹ đẻ chìm dần trong ký ức xa mờ…

Những tưởng đã quên...hay đúng hơn cố quên như quên một vết thương đau đớn...để rồi có một ngày chỉ cần chạm nhẹ vào...vết thương chưa bao giờ lành lại vỡ ra...máu lại chảy thành dòng! Và tôi đã trở về với ngôn ngữ của ông cha từ ngàn năm trước. Từng chữ từng dòng...là máu tim tôi, là yêu thương mong nhớ, là kỷ niệm hoài bảo...là quê hương đánh mất…

Tôi yêu tiếng nước tôi...yêu câu ca dao bình dị, câu hò mộc mạc...
Tôi yêu tiếng nước tôi...yêu câu lục bát truyện Kiều, yêu bài tình ca đôi lứa…


Nếu quê hương tôi xa hàng nghìn cây số thì tiếng nước tôi vẫn còn mãi trong tôi...trong từng hơi thở, trong từng suy nghĩ...vẫn mãi là nhịp cầu cho tôi trở về…

Tôi yêu tiếng nước tôi vì đó là quê hương tôi! Và tôi biết trên đoạn đường tìm về quê hương qua lời thơ dòng chữ tôi có rất nhiều bạn đồng hành! Xin cảm ơn tất cả!

26.04.2019
TT-Thanh Trước
****************

TÌNH CA
Sáng tác: Phạm Duy


Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi!
Mẹ hiền ru những câu xa vời.
À à ơi! Tiếng ru muôn đời.

Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui .
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi!
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi.
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi!

Tôi yêu tiếng ngang trời.
Những câu hò giận hờn không nguôi!
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi.
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai.

Một yêu câu hát Truyện Kiều.
Lẳng lơ như tiếng sáo diều ư diều làng ta
Và yêu cô gái bên nhà.
Miệng xinh ăn nói mặn mà ừ mà có duyên.

Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh.
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình.
Nhìn trùng dương hát câu no lành.

Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn.
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi!
Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng.
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi!

Tôi yêu những sông trường.
Biết ái tình ở dòng sông Hương.
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong.

Người yêu thế giới mịt mùng.
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng ư đồng Việt Nam.
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung, Nam, Bắc kết hàng là hàng mến nhau.

Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu.
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo.
Mình đồng da sắt không phai màu.

Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao.
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, bé ơi!
Tấm áo nâu! Rướn mình đi từ cõi rừng cao.
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mau, áo ơi!

Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa.
Những anh hùng của thời xa xưa.
Những anh hùng của một ngày mai.

Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài ư bài Tình Ca.
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà.
Lòng tôi đã nở như là ừ là đóa hoa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét